Thực hành sống sự hiện diện của Thiên Chúa - Đoạn đối thoại thứ ba

26/03/2026
8
WHĐ (25/3/2025) – Một nhà báo đã hỏi Đức Giáo hoàng Lêô XIV là nên đọc quyển sách nào ngoài sách về Thánh Augustine để hiểu ngài. Ngài nói rằng cuốn sách mô tả đời sống tâm linh của ngài trong nhiều năm đó là cuốn: “Thực hành sống sự hiện diện của Thiên Chúa - The practice of the presence of God”. Đây là phần ba của tập sách này với bản dịch Việt ngữ của Tô Linh.
 

CUỘC ĐỐI THOẠI THỨ BA

* Đức tin hành động nhờ đức mến.

* Công việc bên ngoài không gây tổn hại.

* Sự phó thác trọn vẹn là con đường chắc chắn.

 

Thầy nói với tôi rằng nền tảng đời sống thiêng liêng của thầy là một ý thức cao cả và lòng tôn kính sâu xa đối với Thiên Chúa trong đức tin. Một khi đã thấu triệt điều ấy, thầy chẳng còn mối bận tâm nào khác ngoài việc trung thành gạt bỏ mọi tư tưởng không thuộc về Thiên Chúa, để có thể làm mọi sự chỉ vì lòng yêu mến Ngài. Đôi khi, dù không suy tưởng đến Thiên Chúa một hồi lâu, thầy cũng chẳng vì thế mà bối rối. Nhưng sau khi đã thú nhận sự khốn cùng của mình với Thiên Chúa, thầy quay lại với Ngài với lòng cậy trông còn mãnh liệt hơn, bởi thầy càng thấy mình khốn cùng vì đã lãng quên Chúa bao nhiêu, thì lại càng tín thác vào Ngài bấy nhiêu.

Lòng tín thác ta đặt nơi Thiên Chúa làm tôn vinh Ngài rất nhiều, và kéo xuống muôn vàn ân sủng. Thầy quả quyết rằng: Thiên Chúa chẳng thể nào lừa dối, và Ngài cũng chẳng nỡ để một linh hồn phải chịu đau khổ mãi, khi linh hồn ấy đã trọn vẹn phó thác và quyết tâm chịu đựng mọi sự vì Ngài.

Thầy kể rằng thầy đã bao lần nghiệm thấy sự trợ giúp kịp thời của ân sủng Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, đến nỗi từ những kinh nghiệm ấy, thầy chẳng còn bận tâm lo tính trước về những việc phải làm. Nhưng khi tới lúc hành động, thầy lại tìm thấy nơi Thiên Chúa, như thể soi vào một tấm gương trong ngần, tất cả những gì thầy cần phải thực hiện. Dạo gần đây, thầy thường hành động như vậy mà chẳng cần lo toan tính toán trước. Nhưng trước khi đạt thấu kinh nghiệm này, thầy đã từng phải lo toan hơn trong các công việc của mình.

Khi những công việc bên ngoài làm thầy có chút xao lãng khỏi việc nhớ đến Chúa, thì một sự nhắc nhớ mới mẻ từ chính Thiên Chúa lại ùa đến chiếm trọn linh hồn thầy, làm tâm hồn thầy rực cháy mãnh liệt đến nỗi khó lòng chứa nổi ngọn lửa ấy.

Ngay cả trong những công việc bên ngoài, thầy kết hợp với Thiên Chúa còn nhiều hơn là những lúc thầy lui về cầu nguyện riêng.

Thầy còn mong đợi sau này sẽ chịu những đau đớn lớn lao nơi thể xác hay tâm hồn. Điều tệ hại nhất có thể xảy đến, chính là đánh mất cảm thức về Thiên Chúa, điều mà nhờ đó thầy đã hưởng trọn niềm vui bền lâu. Nhưng sự tốt lành của Thiên Chúa bảo đảm với thầy rằng: Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi thầy hoàn toàn, và sẽ ban cho thầy sức mạnh để chịu đựng bất kỳ sự dữ nào Ngài cho phép xảy ra.

Vì thế, thầy chẳng sợ hãi chi, và cũng thấy không cần phải hỏi ai về tình trạng linh hồn mình. Bởi lẽ mỗi khi thử làm thế, thầy chỉ càng thấy bối rối hơn. Thầy ý thức rằng mình luôn sẵn sàng hy sinh mạng sống vì tình yêu Thiên Chúa, nên thầy chẳng nề chi hiểm nguy. Sự phó thác trọn vẹn cho Chúa là con đường chắc chắn dẫn về Thiên Đàng, một con đường mà ở đó ta luôn có đủ ánh sáng cho cuộc hành trình.

Thầy nói rằng: Để khởi đầu đời sống thiêng liêng, ta phải từ bỏ chính mình và trung thành chu toàn bổn phận. Sau đó sẽ là những niềm vui khôn tả; bởi vì trong những lúc gian nan, ta chỉ cần chạy đến nương nhờ Đức Giêsu Kitô và xin ân sủng nơi Người, thì mọi sự sẽ trở nên dễ dàng.

Thầy nhận định: Nhiều người không thăng tiến trên con đường nhân đức Kitô giáo, bởi vì họ chỉ chăm chăm vào việc sám hối và các thực hành đạo đức riêng rẽ, mà lại bỏ qua cùng đích là Tình Yêu Thiên Chúa. Điều này lộ rõ nơi chính các công việc của họ, và đó là lý do tại sao ta thấy có quá ít nhân đức vững bền.

Thầy khuyên: Chẳng cần đến nghệ thuật hay khoa học cao siêu nào để đến cùng Thiên Chúa; ta chỉ cần một trái tim quyết tâm gắn bó với Ngài, làm mọi sự chỉ vì Ngài và vì yêu mến Ngài mà thôi.

Tô Linh

Chuyển ngữ từ: basilica.ca