Suy niệm Chúa Nhật III Thường Niên năm A

21/01/2026
90


SUY NIỆM CHÚA NHẬT III THƯỜNG NIÊN – NĂM A

Anh chị em thân mến! Chúa nhật tuần này, phụng vụ giới thiệu cho chúng ta một Đức Kitô Ngôn Sứ, một Đức Kitô loan báo Tin Mừng, một Đức Kitô truyền giáo. Đó là sứ mạng của Chúa Giêsu. Và để thi hành trọn vẹn sứ mạng loan báo Tin Mừng, Chúa Giêsu phải tìm kiếm những con người cộng tác. Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy điều đó.

Thật vậy, đang lúc đi dọc theo bờ biển Galilê, Chúa Giêsu đã gọi Simon Phêrô và Anrê: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.” Liền sau đó, Ngài cũng đã gọi hai anh em con ông Dêbêđê là Giacôbê và Gioan. Thái độ của những môn đệ đầu tiên này thật là mau mắn và dứt khoát. Các ông đã bỏ chài lưới, bỏ ghe thuyền, bỏ cha già mà đi theo Chúa.

Qua đó, chúng ta thấy việc lựa chọn môn đệ của Chúa Giêsu thật độc đáo. Người không lựa chọn môn đệ trong Đền Thờ, nhưng lựa chọn môn đệ giữa chợ đời. Người không lựa chọn những kẻ nhàn hạ rảnh rang, nhưng lựa chọn những người đang tất bật làm việc. Người không chọn những người trí thức uyên thâm, thông kinh hiểu luật, nhưng lựa chọn những anh thuyền chài ít học, đơn sơ, cục mịch. Như vậy, ý định truyền giáo của Chúa Giêsu là rất rõ ràng. Người lựa chọn những người dám ra đi, dám mạo hiểm, dám sẵn sàng từ bỏ, không ngần ngại, không do dự. Người lựa chọn những con người có trái tim rộng mở, biết hy sinh quên mình, không bám víu vào bất cứ một điểm tựa nào, dù là lề luật, dù là Đền Thờ, dù là kiến thức. Họ sẵn sàng buông bỏ tất cả để chỉ nắm lấy Thiên Chúa, buông bỏ tất cả để chỉ đi theo Chúa.

Hơn thế nữa, những lựa chọn của Chúa Giêsu giúp chúng ta hiểu rằng: Chúa yêu thích những tâm hồn rộng mở, biết sống hài hòa, biết đón nhận anh em. Chúa yêu thích những tâm hồn đơn sơ, nhỏ bé, ưa thích sống đời khiêm nhường, bình dị. Chúa yêu thích những tâm hồn nồng nàn yêu thương. Đó là những tâm hồn dễ dàng đón nhận và chia sẻ Tin Mừng. Đó là những thửa đất tốt cho hạt giống Tin Mừng nảy mầm, đơm bông kết trái.

Ơn gọi của Mẹ Têrêsa Calcutta là một thí dụ. Mẹ sinh năm 1910 tại Nam Tư. Năm 18 tuổi, Mẹ nhập Dòng Đức Bà Loreto ở Ái Nhĩ Lan. Sau đó, Mẹ được cử sang Ấn Độ để vào tập viện. Mẹ đã cống hiến gần 20 năm trời cho việc dạy môn địa lý tại một trường của nhà dòng, dành cho các thiếu nữ thuộc những gia đình khá giả. Nếu Chúa không lên tiếng gọi, thì chắc cuộc đời Mẹ sẽ trôi đi êm đềm bên đám học trò giàu có. Thế rồi, vào một ngày nọ, khi đi qua một đường phố ở Calcutta, Mẹ bắt gặp một người đàn bà đang hấp hối trên vỉa hè. Chuột và kiến đã kéo đến gặm nhấm thân xác con người bất hạnh đó. Mẹ liền vực người thiếu phụ ấy tới nhà thương. Mẹ nhất định đứng trước cổng cho đến khi người ta mở cửa đón nhận bệnh nhân sắp chết. Từ biến cố này, Mẹ cảm nhận được lời mời gọi của Chúa, mời Mẹ hiến mình cho những kẻ bị bỏ rơi. Và thế là Mẹ xin ra khỏi dòng, đến sống ở một khu vực tăm tối của thành phố. Chắc hẳn lúc đó, Mẹ không ngờ mình sẽ là người sáng lập một hội dòng mới, chuyên lo việc bác ái, giúp đỡ những người nghèo khổ.

Còn chúng ta thì sao? Ngày hôm nay, Chúa không hiện ra để trực tiếp kêu gọi hay truyền dạy chúng ta phải làm điều nọ điều kia. Nhưng tiếng Chúa vẫn âm thầm gửi đến với chúng ta qua các sự kiện, qua những biến cố của cuộc đời. Bởi vì mỗi biến cố là một dấu chỉ của thánh ý Chúa, mỗi sự việc là một bài toán mà đáp số là sứ điệp Chúa muốn chúng ta đón nhận. Vì thế, chúng ta cần tỉnh thức để nhận ra thánh ý của Chúa và sứ điệp của Ngài. Thật vậy, có nhiều người đã nghe được tiếng Chúa, một thứ tiếng vọng lên từ bên trong tâm hồn, từ con tim – tuy âm thầm nhưng rất rõ – mời gọi và thúc bách. Đáp lại tiếng Chúa là bước vào một khúc quanh mới của đời mình, và từ đó bản thân được đổi khác.

Thái độ lắng nghe và tìm kiếm ý Chúa qua các biến cố, qua các sự kiện là điều cần thiết. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là chúng ta có dám đáp trả lời mời gọi của Ngài hay không. Chúng ta có nhanh nhẹn, mau chóng như hai cặp anh em Simon và Anrê, Giacôbê và Gioan không? Thành thật mà nói, nhiều khi chúng ta bịt tai, ngoảnh mặt làm ngơ như không hề nghe thấy tiếng Chúa, để khỏi phải đáp trả, khỏi phải từ bỏ. Bởi vì có quá nhiều sợi dây vấn vương quấn chặt lấy cuộc đời và bản thân, khiến chúng ta không dễ gì tháo gỡ được. Những sợi dây ấy là tiền bạc, địa vị, danh vọng, những đam mê dục vọng, thú vui… Từ bỏ là đặt mọi sự dưới Chúa, coi Chúa là giá trị tuyệt đối, vượt lên trên tất cả. Và như thế, phải có một tình yêu mãnh liệt mới có thể từ bỏ tất cả những gì chúng ta đang ôm ấp. Bởi vì từ bỏ chính là thước đo tình yêu của chúng ta đối với Chúa.

Chính vì thế mà ơn gọi tu trì ngày nay càng trở nên khan hiếm. Phần lớn, khi các em còn nhỏ thì rất háo hức đi tu. Nhưng khi lớn lên, học đến bậc trung học phổ thông, các em lại không còn ý muốn đi tu nữa. Tại sao vậy? Thưa, bởi vì giới trẻ ngày nay không dám hy sinh, không dám từ bỏ những sở thích và ý riêng của mình. Điều đó cũng dễ hiểu, bởi các em đang sống trong một thế giới hưởng thụ, thì làm sao dám hy sinh, dấn thân, từ bỏ những thú vui của riêng mình. Chẳng hạn, từ bỏ chiếc điện thoại đã là một điều vô cùng khó khăn đối với nhiều bạn trẻ hôm nay. Còn về phía Thiên Chúa, Ngài vẫn không ngừng kêu gọi con người hy sinh, từ bỏ và dấn thân cho công cuộc loan báo Tin Mừng. Điều quan trọng là con người có đáp lại tiếng gọi của Chúa hay không.

Thưa anh chị em, khẩu hiệu truyền giáo của Hội đồng Giám mục Việt Nam trong năm 2026 là: “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai.” Ước gì, cho dù chúng ta không đi tu, không sống đời tu trì hay tận hiến vì Nước Trời, thì mỗi người chúng ta cũng luôn cố gắng trở thành những môn đệ thừa sai của Chúa Kitô, tức là những nhà truyền giáo thực thụ. Chính nhờ đó, chúng ta góp phần vào sứ mạng loan báo Tin Mừng của Chúa và của Hội Thánh.

Rev. Micae Trịnh Ngọc Tứ
Tổng Đại Diện Giáo phận Thanh Hoá