BÀI SUY NIỆM LỄ TRUYỀN TIN 25.03
Xin vâng, Mẹ dạy con hai tiếng xin vâng
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Chín tháng trước ngày lễ Giáng Sinh, Giáo hội cho chúng ta mừng lễ Truyền Tin. Ngày mà sứ thần đến với Đức Trinh Nữ Maria báo cho biết, Trinh Nữ đã được chọn để làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Con Thiên Chúa.
Khi chúng ta đón tiếp một ai đó thì không phải là bắt họ phải biến đổi theo ý nghĩ và theo cách nhìn của mình, nhưng là phải biết dành thời gian và không gian cho người đó ở bên trong mình, để họ có thể đem đến cho mình một điều gì đó và biến đổi mình ít nhiều. Như thế đón tiếp là một hành động mở lòng, một khả năng, một mong muốn tiến triển, muốn thay đổi và muốn lớn lên. Đồng thời trong việc tiếp đón đó, chungs ta không còn hoạt động như người chủ mà trái lại chúng ta nhận điều người ta trao tặng.
Một thanh niên kia có thói quen ngủ rất say, luôn cần có mẹ gọi mới thức dậy được. Sau khi tốt nghiệp, anh đi làm ở một chỗ xa nhà. Mẹ anh mua cho anh một chiếc đồng hồ báo thức. Ngày đầu tiên anh quên vặn đồng hồ trước khi ngủ nên đến sở làm trễ. Ngày thứ hai, anh nhớ vặn đồng hồ, nhưng sáng sớm khi nó reo thì anh đưa tay tắt bỏ, nên lại đi làm trễ. Và anh bị đuổi việc. Khi anh trở về gia đình, mẹ anh hỏi về chiếc đồng hồ. Anh đáp :
Chiếc đồng hồ đó hoàn toàn vô dụng đối với con.
Nó vô dụng là vì con không chịu dùng nó. Mẹ anh đáp.
Bao nhiêu ơn Chúa ban cho chúng ta cũng đều vô dụng nếu chúng ta không sử dụng đến.
Mặc dù “Đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” ( Lc 1,37 ), nhưng thường Thiên Chúa không làm một mình, Ngài thích có sự hợp tác của con người. Để cho Đấng Cứu Thế nhập thể, Thiên Chúa đã nhờ Đức Maria hợp tác. Và Đức Maria đã hợp tác bằng cách ngoan ngoãn để cho ơn Chúa hành động trong mình và qua mình.
Trong biến cố Truyền Tin, khi Mẹ nói lên lời “xin vâng” để đón nhận Con Thiên Chúa vào lòng, thì Mẹ cũng không làm chủ hoạt động đó mà hoàn toàn vâng theo ý Thiên Chúa “Tôi đây là nữ tỳ của Thiên Chúa, xin cứ làm cho tôi như lòi Sứ Thần truyền” (Lc 1,38).
Kể từ lúc thưa xin vâng với sứ thần truyền tin, cả cuốc sống của Mẹ là một chuỗi những tiếng thưa xin vâng.
Mẹ thưa xin vâng khi cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim con Thiên Chúa trong lòng mình. Mẹ thưa xin vâng trên đường đi Bêlem giữ lúc bụng mang dạ chửa. Mẹ thưa xin vâng khi lặng lội bước hành hương trong nghịch cảnh. Mẹ thưa xin vâng khi lạc mất con trong đền thờ. Mẹ thưa xin vâng khi chứng kiến con Thiên Chúa lớn lên từng ngày trong cuộc sống và khôn ngoan. Mẹ thưa xin vâng để dõi theo từng bước trong sứ mệnh rao giảng của Chúa Giêsu. Mẹ thưa xin vâng khi đứng dưới chân thập giá. Mẹ thưa Thưa xin vâng để ôm trọn lấy tấm thân rách nát vì thương tích của con mình và nhất là Mẹ thưa xin vâng khi đứng bên mồ Chúa Giêsu để tiếp tục cất giữ và suy niệm mọi điều xảy ra, và tin rằng mọi sự sẽ được hoàn tất theo đúng chương trình mầu nhiệm của Thiên Chúa. Mẹ luôn đứng đó bên cạnh Chúa Giêsu trong thinh lặng, thinh lặng của cõi lòng đớn đau chồng chất nhưng cũng là thinh lặng của hy vọng.
Bằng con đường ấy, Thiên Chúa đã mở cho nhân loại một lối hy vọng, một con đường cậy trông, đó chính là Chúa Giêsu, Ngôi Lời của Thiên Chúa nhập thể. Con Thiên Chúa làm người để nhân loại không ngừng được lắng nghe, được suy niệm từ tận sâu trong tâm hồn tiếng gọi của Thiên Chúa bằng sự đáp trả “Xin Vâng” của Mẹ trong ngày truyền tin :
“Hỡi sứ thần Thiên Chúa Gabriel,
Khi người xuống truyền tin cho Thánh Nữ,
Người có nghe xôn xao muôn tinh tú?
Người có nghe náo động cả muôn trời”.
Ngôi Lời Thiên Chúa đã trở thành nhục thể, Tin Mừng ấy làm rung động cả cõi trời cao thẳm, làm xao động muôn ngàn trăng sao và lòng nhân thế. Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa đã làm người nơi đất thấp. Con người được làm con của Thiên Chúa nhờ Ngôi Lời Nhập Thể. Cả nhân loại như đang được hơi thở Thần Linh chuyển đến, bởi Mẹ đã cưu mang Người Con Duy Nhất bởi Thánh Thần Thiên Chúa. Diễm phúc cho trần thế, khi được cất tiếng ca ngợi kỳ công tuyệt hảo của Thiên Chúa thực hiện nơi Mẹ:
“Ma-ri-a, linh hồn tôi ớn lạnh.
Run như run tử thần thấy long nhan,
Run như run hơi thở chạm tơ vàng
Nhưng lòng vẫn thắm nhuần ơn trìu mến”
Sứ thần vào nhà Trinh nữ và nói: Mừng vui lên hỡi đấng đầy ân sủng. Đức Chúa ở cùng Bà. Nghe lời chào ấy, Bà rất bối rối và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì” (Lc 1,28-29). Đứng trước một biến cố trọng đại, bất ngờ, Mẹ đã bối rối. Sự bối rối ấy không đến từ sự hoang mang nghi ngờ nhưng đến từ sự băn khoăn muốn tìm hiểu thánh ý Thiên Chúa.
Phần chúng ta, đứng trước những khó khăn xảy đến trong cuộc sống thì hầu như chúng ta chỉ biết than vãn, kêu trách Chúa mà không thử tìm xem Chúa muốn nói gì với chúng ta qua những biến cố ấy. Chúa vẫn đi ngang qua đời chúng ta nhưng chúng ta đã không gặp được Ngài. Chúa đứng ngoài và gõ cửa nhà chúng ta nhưng chúng ta đã không nghe được tiếng Ngài. Lòng chúng ta vẫn khép kín. Xin Chúa cho chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa trong từng biến cố của cuộc sống và biết thưa xin vâng như Đức Mẹ.
Linh mục Giuse Phan Cảnh
Đại Chủng Viện Thánh Phaolo Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa



.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

