BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT XVIII THƯƠNG NIÊN – NĂM A
Lòng nhân ái không chỉ làm cho chúng ta “thành người” mà còn là dấu chỉ của người môn đệ Chúa.
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Con người có nhiều khát vọng. Có những khát vọng của thân xác: ăn uống, nghỉ ngơi, vui chơi. Nhưng còn có những khát vọng cao hơn và quý hơn: bình an, tình yêu, sự sống vĩnh cửu, chân, thiện, mỹ tuyệt đối. Những khát vọng này không ai và không gì có thể thỏa mãn cho chúng ta, ngoài một mình Thiên Chúa. Chỉ những tâm hồn tràn đầy tình yêu Chúa mới có thể nhận ra giá trị cao quí của tình yêu Thiên Chúa dành cho mình.
Phụng vụ Lời Chúa trong Chúa nhật này được qui về chủ đề chính là tình yêu của Thiên Chúa đối với con người và tình yêu của con người đối với Thiên Chúa. Thiên Chúa mời gọi con người đến với Ngài để cảm nghiệm tình yêu của Thiên Chúa đối với họ.
Trong bài đọc thứ nhất, Thiên Chúa mời gọi chúng ta đến với Ngài qua miệng tiên tri Isaia : “ Hỡi những ai khát nước hãy đến uống nước. Hỡi những kẻ không tiền bạc hãy đến mua lúa mà dùng, hãy đến mua rượu và sữa không cần trả tiền, không cần đổi chác gì. Hãy lắng tai và đến cùng Ta, hãy nghe thì các người sẽ được sống. Ta sẽ ký kết với các ngươi một giao ước vĩnh cửu đó là những hồng ân Thiên Chúa đã hứa cho Đa-vít” ( Is 55,1-3 ). Thiên Chúa trung thành với dân chúng trong tình yêu của Ngài và mời gọi mỗi người chúng ta đến với Ngài.
Trong bài đọc thứ hai, thánh Phaolô nhấn mạnh : “ Thưa anh em, ai có thể tách biệt chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? ( Rm 8,35 ). Đây là lời tâm sự của thánh Phaolô tông đồ và cũng là lời mời gọi mà Giáo hội muốn mỗi người chúng ta đáp lại tình yêu của Thiên Chúa. Nhưng trước hết mỗi người chúng ta cần cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc đời của mình, trong những lúc gian truân thử thách, đau khổ làm sao chúng ta có thể nhìn thấy đó như là những dịp để làm chứng cho tình yêu của Chúa đối với ta và của chúng ta đối với Thiên Chúa.
Cách đặc biệt, trong Tin mừng, tình yêu ấy được thể hiện qua việc Chúa Giêsu yêu thương đoàn người đông đảo đi theo để nghe Ngài giảng dạy và nhiều người đã được Ngài chữa lành bệnh tật cho. Vì thế, họ đã quên hết mọi sự, ngay cả đến việc ăn uống nữa. Phúc âm thánh Matthêu đã ghi lại: “Ra khỏi thuyền, Ngài thấy dân chúng đông đảo thì thương xót họ và chữa lành bệnh tật cho họ” ( Mt 14,14 ). Và sau một ngày đoàn người ở lại với Chúa, lắng nghe Lời Chúa dạy, thì chiều tối đoàn người này gặp phải một thử thách, đó là không có gì để ăn cho qua ngày. Đứng trước cảnh đau thương đói khát ấy, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương nên Ngài thực hiện một phép lạ vĩ đại là hoá bánh ra nhiều để nuôi 5000 người giữa một sa mạc hoang vu trống vắng.
Có người giải thích rằng, phép lạ này không nằm ở chỗ số lượng bánh rất nhiều, mà nằm ở chỗ Chúa Giêsu đã làm được một việc lạ lùng hầu như không ai làm nổi: biến tính tư lợi của con người thành tính quảng đại chia sẻ.
Câu chuyện sau có thể minh họa cho ý nghĩa này: Một hôm, có một người đàn ông vào nhà một bà dân làng xin ăn. Bà này từ chối: Xin lỗi. Hiện giờ trong nhà tôi không còn gì có thể ăn cả.
Không sao. Chỉ nhờ Bà cho tôi mượn chiếc nồi nấu súp. Tôi có một viên sỏi có thể nấu thành một nồi súp đặc biệt ngon, từ trước tới giờ chưa từng có món ăn nào ngon bằng.
Bà chủ nhà bằng lòng. Người khách đổ nước vào nồi, bỏ viên sỏi vào rồi bắt đầu nấu. Trong khi đó, bà chủ nhà sang nhà hàng xóm tiết lộ bí mật của nồi súp tuyệt vời ấy. Hàng xóm này lại tiết lộ cho hàng xóm khác.
Chẳng bao lâu căn nhà đầy người. Khi nước bắt đầu sôi, người khách lạ múc lên một muỗng nếm: “Chà, rất ngon. Nhưng phải chi có thêm chút ít khoai tây nữa thì sẽ ngon tuyệt. Một người vội vàng chạy về nhà lấy khoai tây bỏ vào. Lát sau, người khách lại nếm và lại nói: “Ngon hơn trước rồi. Phải chi có thêm một chút thịt nữa thì hết chỗ chê”. Một người khác vội chạy về nhà lấy thịt. Cứ như thế...
Cuối cùng nồi súp chín. Người khách mời mọi người ngồi vào bàn. Mỗi người một bát. Ai nấy đều khen món súp ngon tuyệt vời. Còn người khách thì vớt từ đáy nồi lên viên sỏi của ông, bỏ vào túi, vui vẻ chào mọi người và ra đi.
Bài học của phép lạ hóa bánh ra nhiều là ở chỗ đó: Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy vâng lời Ngài mà thực hiện điều răn yêu thương. Yêu thương là chia sẻ. Khi chúng ta chia sẻ chính là làm cho tình yêu được nhân lên. Tấm bánh đáng lẽ chỉ nuôi được một vài người, đã có thể nuôi cả ngàn người. Tình yêu có thể làm được chuyện mà đống tiền, đống của không làm được. Người ta thường nghĩ phải có nhiều, có dư thì mới cho. Tình yêu không đợi phải có đủ, có dư mới cho, nhưng còn sẵn sàng cho cả cái chính mình đang thiếu, và thậm chí, cả khi không có gì, vẫn có thể cho, Đó là cho chính mình: công sức, tài năng, thời giờ. Bởi vì tình yêu cao cả nhất, trọn vẹn nhất, là dâng hiến chính mình cho người mình yêu (Ga 5, 13), và đó là tình yêu của Chúa Giêsu. Chính tình yêu này mới khiến Ngài chạnh lòng thương xót trước những nỗi khổ đau của người khác. Lòng nhân ái không chỉ làm cho chúng ta “thành người” mà còn là dấu chỉ của người môn đệ Chúa.
Cách giải quyết vấn đề của các tông đồ rất tự nhiên và bình thường. Tự dân chúng tìm đến đây thì tự họ phải lo thức ăn cho họ thôi. Các tông đồ đâu có trách nhiệm gì về chuyện đó: “Xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn” ( Mt 14,15 ). Đây là suy nghĩ tự nhiên. Nhưng Chúa Giêsu bảo: “Các con hãy cho họ ăn” ( Mt 14,16 ). Đây là suy nghĩ của tình thương. Trong nhiều hoàn cảnh, người môn đệ Chúa không được làm theo suy nghĩ của tự nhiên mà phải theo suy nghĩ của tình thương. Chúa Giêsu không muốn chúng ta ích kỷ, chỉ biết lo cho riêng mình. Chúa Giêsu dạy chúng ta vừa quảng đại, vừa phó thác vào Chúa : hãy đưa cho Chúa để Ngài làm phép lạ giúp ích cho nhiều người.
Những người Do Thái khi nghe biết Chúa Giêsu đến một nơi hoang vắng, đã không quản ngại đường xa để đến với Chúa bằng cả lòng nhiệt thành. Và Chúa đã ban cho họ những điều vượt quá lòng họ mong ước. Còn chúng ta , được gặp Chúa khi tham dự thánh lễ và rước Mình Máu Thánh Chúa là một ân huệ lớn lao; vậy mà chúng ta vẫn không nhận ra được điều quý giá ấy, để rồi thờ ơ, khô khan và thậm chí nguội lạnh, khiến chúng ta thực sự không gặp được Ngài.
Xin Chúa giúp cho mỗi người chúng ta được trở nên giống Chúa mỗi ngày một hơn, nhờ việc năng tham dự thánh lễ và lãnh nhận Bí tích Thánh Thể, để chúng ta được lớn lên, được trưởng thành trong đức tin, sẵn sàng góp phần nhỏ nhoi của mình, sẵn sàng chia sẻ và phục vụ anh chị em đang cần đến chúng ta.
Linh mục Giuse Phan Cảnh
ĐCV Thánh Phaolo Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa

.jpg)
.jpg)

.jpeg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)