BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT II MÙA CHAY – NĂM A
Cơn cám dỗ dừng chân, sợ phưu lưu, thiếu niềm tin và hy vọng
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Trong Chúa nhật thứ nhất Mùa chay, Giáo hội cho chúng ta đọc bài Tin Mừng nói về những cơn cám dỗ Chúa Giêsu đã trải qua, để giúp chúng ta ý thức về mối nguy hiểm trong đời sống đức tin: những cơn cám dỗ trong trong cuộc đời. Trong Chúa nhật II Mùa chay, Giáo hội chọn bài Tin Mừng về cuộc Hiển dung của Chúa Giêsu để giúp chúng ta ý thức về một sự nguy hiểm khác: Cơn cám dỗ dừng chân, sợ phưu lưu, thiếu niềm tin và hy vọng. Để vượt qua mối nguy hiểm này và để trung tín đến cùng với Thiên Chúa, trong Chúa nhật hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm sự trung tín của Tổ phụ Abraham, nhất là của chính Chúa Giêsu.
Thông thường, người người ta không thích phưu lưu, thà giữ lấy cái hiện tại tuy bình thường nhưng chắc chắn, còn hơn bỏ nó để theo đuổi một tương lai chỉ mới có trong lời hứa. Nhưng đối với Thiên Chúa thì rất đáng phưu lưu như vậy, vì Thiên Chúa luôn chứng tỏ cho chúng ta thấy lòng trung tín thực hiện lời hứa của Ngài. Hơn nữa, Ngài có kêu gọi chúng ta từ bỏ để phưu lưu theo Ngài cũng chỉ vì Ngài muốn đưa chúng ta trở về hạnh phúc thuở ban đầu mà thôi. Thực ra đi theo Chúa không phải là phưu lưu, chỉ cần có đức tin và lòng trung tín với Chúa là có bảo đảm.
Bài đọc thứ nhất cho chúng ta thấy mẫu gương Áp-ra-ham, tổ phụ của những người tin. Đang sống yên vui trên quê cha đất tổ, Áp-ra-ham được Thiên Chúa mời gọi ra đi, đến một miền đất xa lạ : “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, đến đất Ta sẽ chỉ cho ngươi” ( St 12,1 ). Áp-ra-ham không chỉ được Thiên Chúa mời gọi bỏ quê cha đất tổ để lao vào một cuộc hành trình tưởng như không có ngày mai mà thôi, nhưng sau này, lời mời gọi của Thiên Chúa còn đòi ông hiến tế con trai độc nhất của mình cho Thiên Chúa; nghĩa là phải không ngừng ra đi khỏi những gì là an toàn và vững chắc nhất về mặt nhân loại. Và Áp-ra-ham đã lên đường theo tiếng Chúa, đã dâng con để thể hiện sự phục tùng tuyệt đối với Thiên Chúa. Vì thế, Giáo hội vẫn nhìn nhận Áp-ra-ham là tổ tiên, là mẫu mực của những người tin.
Thiên Chúa là Đấng ra đi đầu tiên và không ngừng, Ngài luôn đi bước trước trong cuộc hẹn hò, gặp gỡ với vũ trụ và con người. Ngay từ những trang đầu của Sáng thế, Thiên Chúa đã biểu lộ căn tính của mình là một Thiên Chúa không khép kín, mà là một Thiên Chúa ra khỏi chính mình để sáng tạo vạn vật, vũ trụ và con người. Khi con người bội phản, phá đổ chương ttrình đầu tiên của Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng không dừng lại ở sự đổ vỡ ấy, mà Ngài lại một lần nữa thể hiện sáng kiến đi bước trước. Áp-ra-ham được mời gọi để tạo lập một dân mới, cho một lịch sử mới, một tương lai mới, một cuộc hẹn hò mới.
Cuộc hẹn hò ấy được Tin mừng hôm nay ghi lại trên đỉnh núi Tabor. Chúa Giêsu đưa ba môn đệ thân tín là Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo mình ( Mt 17,1 ). Việc Chúa Giêsu biến hình trên núi Tabor như để củng cố niềm tin của các Tông đồ trước cuộc khổ nạn. Đồng thời, cho chúng ta cảm nếm trước hạnh phúc ngày Chúa Giêsu trở lại trong vinh quang. Cuối cùng xác định cho chúng ta thấy rằng, để có thể bước vào trong vinh quang ấy phải trải qua con đường thập giá.
Vì thế, không phải bất cứ ai trong chúng ta được mời gọi cũng đều sẵn sàng cất bước đi. Không phải bất cứ lúc nào con người chúng ta cũng có đức tin mạnh mẽ và tràn đầy hi vọng để đi tiếp cuộc hành trình. Có nhiều lúc, nhiều người chúng ta không muốn đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa. Cơn cám dỗ dừng chân có thể xảy ra với bất cứ ai, vào bất cứ giai đoạn nào trong cuộc sống. Có những lúc chúng ta sốt sắng ngất ngây, như các tông đồ trên núi Tabor: “ Lạy Ngài, chúng con ở đây thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho Môsê và một cho Êlia” ( Mt 17,4 ). Khi ấy chúng ta cảm thấy mến Chúa yêu người quá; chúng ta muốn ở mãi trong tình trạng ngây ngất đó; Nhưng rồi lại có những lúc chúng ta suy sụp trầm trọng, như đang ở núi Cây Dầu. Khi ấy, chúng ta cảm thấy chán nản, không ai thương mình và mình cũng không muốn thương ai. Hình như Thiên Chúa cũng xa lánh mình và chúng ta có những thái độ khước từ tiếng Chúa mời gọi ra đi.
Có thể vì chúng ta giả điếc làm ngơ, coi như không nghe, không biết tới tiếng Chúa. Có thể vì chúng ta để cho tiếng thế gian, xác thịt lấn át tiếng Chúa trong tâm hồn. Có thể vì chúng ta ngủ quên, tưởng rằng Chúa chỉ gọi chúng ta một lần khi chúng ta được lãnh nhận Bí tích Thanh tẩy, còn sau đó chúng ta có quyền sống thế nào thì tuỳ ý thích của chúng ta. Cũng có thể vì chúng ta thích định cư không muốn ra đi, sợ gian khổ. Tiền bạc, địa vị, chức quyền, sự tự mãn, thành công đều có thể trở thành những yếu tố khiến chúng ta ngủ quên hoặc xây tường đắp luỹ cho tháp ngà của mình. Nhìn sâu vào kinh nghiệm cá nhân của từng người và của từng cộng đoàn, chúng ta sẽ thấy được nguyên nhân sâu xa của thái độ dừng chân. Đó là sợ phưu lưu, không đủ tin cậy, phó thác và hy vọng vào Lời của Thiên Chúa. Lao mình vào cuộc phưu lưu thco tiếng Chúa mời gọi đòi chúng ta phải từ bỏ tất cả kể cả chính bản thân và sự an toàn của mình. Chúng ta thấy hình ảnh con rùa: nếu nó cứ rụt đầu rút chân vào vỏ thì xem ra an thân đấy nhưng nó cứ mãi ở lì một chỗ, không bao giờ tiến đến đâu cả. Chỉ khi nào nó dám thò dầu thò chân ra để bước thì, tuy có thể gặp nguy hiểm đấy, có thể bị đau đấy, nhưng có thế nó mới tiến được.
Mùa chay là thời gian để tĩnh lặng, để suy nghĩ, để lắng nghe, để chiêm ngưỡng và để tôn thờ. Mùa chay là thời gian của ân sủng. Ân sủng đó, Người đã ban cho chúng ta từ muôn thuở trong Đức Kitô ( 2 Tm 1,10 ). Chúng ta hãy họa lại khuôn mặt của Đức Kitô. Muốn tìm lại được hình ảnh của Thiên Chúa nơi chúng ta, điều quan trọng là chúng ta cần gọt bỏ đi những gì là con người cũ của mình. Như để tạo được một bức tượng điều quan trọng chính là những gì được gọt bỏ đi. Có như thế hình ảnh của Thiên Chúa mới có thể được hiển lộ ra ở nơi chúng ta.
Linh mục Giuse Phan Cảnh
ĐCV Thánh Phaolo Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa


.jpg)


.jpeg)


