BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT V PHỤC SINH – NĂM A
Nếu chúng ta tin thì không còn xao xuyến nữa
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Có những lúc trong cuộc sống, chúng ta cảm thấy lòng mình bị xao động bởi quá nhiều điều: tương lai mờ mịt, lựa chọn khó khăn, những tiếng gọi khác nhau cùng vang lên. Có biết bao điều làm cho con người xao xuyến: bệnh tật, khủng hoảng kinh tế, xa cách người thân. Xao xuyến khi ấy không còn là rung động nhẹ nhàng, mà trở thành sự bất an, khiến chúng ta mất định hướng. Chính trong những lúc như thế, Lời của Chúa Giêsu trong Chúa nhật hôm nay vang lên như một lời trấn an chúng ta: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14,1).
Đức tin không loại bỏ hoàn toàn những xao xuyến, nhưng giúp chúng ta đứng vững giữa những nghịch cảnh của cuộc sống. Người có đức tin không phải là người không bao giờ lo lắng, nhưng là người biết đặt nỗi lo của mình vào tay Chúa. Khi chúng ta cố gắng kiểm soát mọi sự, lòng chúng ta dễ rối bời. Nhưng khi chúng ta biết phó thác thì lòng chúng ta dần tìm lại được bình an. Vì nếu chúng ta tin thì không còn xao xuyến nữa.
Trở về với các bài đọc Lời Chúa hôm nay chúng ta thấy, trong bài đọc thứ hai, Thánh Phêrô trình bày cho chúng ta vẻ đẹp thánh thiện của Giáo hội: Giáo hội là “ giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế chuyên lo việc tế tự, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa. Vì thế, hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động để xây nên ngôi đền thờ của Thiên Chúa, dâng những của lễ thiêng liêng đẹp lòng Người” ( 1Pr 2,9 ).
Nhưng trong bài đọc thứ hai trích từ sách Công vụ Tông đồ cho thấy, trong cộng đoàn Giáo hội vẫn có bất công, sinh ra tranh chấp và kêu ca. Vì thế, ngôi đền thờ của Chúa Thánh Thần cũng khó mà xây dựng, những viên đá sống động khó mà ăn khớp với nhau, và những của lễ thiêng liêng khó mà đẹp lòng Thiên Chúa.
Tuy nhiên, bài Tin Mừng khuyến khích chúng ta hãy an tâm, cứ vững tin và trung thành đi theo Đức Giêsu thì mọi sự sẽ ổn, bởi vì: “ Thầy bảo thật anh em, ai tin vào thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn lao hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha” ( Ga 14,12 ).
“Sinh ký, tử quy”, sống là gửi, chết là về. Đời này không phải là quê hương mà chỉ là nơi chúng ta gửi thân trong một khoảng thời gian nào đó. Khi chết, chúng ta sẽ về quê hương thật. Đó là chân lý. Nhưng nhiều người quên hẳn chân lý đó, họ sống ở trần gian như là đang ở quê hương vĩnh viễn, không hề nghĩ tới lúc phải rời bỏ cái “ký túc xá” này, không hề nghĩ tới nơi mình sẽ về. Cuộc sống là hành trình. Mà hành trình thì phải hướng đến một điểm tới. Trong cuộc hành trình tới một nơi chúng ta chưa từng biết, nếu chúng ta tự đi thì dễ lạc đường; nhưng nếu chúng ta đi theo sự hướng dẫn của người khác thì có thể khá hơn; và không gì bảo đảm bằng hành trình theo sự hướng dẫn của Chúa Giêsu: “ Không ai lên trời được ngoại trừ Con Người Đấng đã từ trời xuống” (Ga 1,13).
Trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, xao xuyến là điều khó tránh. Nhưng Chúa không mời gọi chúng ta bước đi trong sợ hãi. Ngài mời gọi chúng ta bước đi trong niềm tin. Vững tin không có nghĩa là đã thấy rõ mọi điều phía trước. Vững tin là dám bước đi, dù con đường chưa hoàn toàn sáng tỏ, nhưng tin rằng Chúa đang đồng hành. Có những xao xuyến cần được lắng nghe, nhưng cũng có những xao xuyến cần được buông bỏ. Những xao xuyến đến từ nỗi sợ, từ sự thiếu tin tưởng, từ việc quá bám víu vào chính mình, đó là những điều cần được trao lại cho Chúa.
Điều Chúa muốn nơi chúng ta không phải là một tâm hồn sợ hãi, nhưng là một con tim biết tín thác. Khi chúng ta đặt Chúa làm nền tảng, thì dù có những rung động, những sóng gió, chúng ta vẫn không bị cuốn trôi. Vì thế, giữa những xao động của cuộc đời, chúng ta đừng để cho nỗi sợ dẫn đường, chúng ta đừng để cho cảm xúc nhất thời quyết định, nhưng hãy để cho đức tin soi sáng.
Có một cậu bé lần đầu tập bơi. Em rất sợ nước. Người cha đứng dưới hồ, dang tay ra và nói:
“Con cứ nhảy xuống, cha sẽ đỡ con”. Cậu bé đứng trên thành hồ, rất do dự. Em hỏi lại: “Cha có chắc không?”. Người cha mỉm cười: “Cha ở đây mà”. Cuối cùng, cậu bé nhắm mắt và nhảy xuống. Và đúng như lời hứa, người cha đã đỡ lấy em. Điều làm cho cậu bé vượt qua nỗi sợ không phải là vì em hiểu hết mọi thứ, nhưng vì em tin vào người cha.
Tin vào Chúa không có nghĩa là hết khó khăn. Nhưng người tin sẽ có một điều rất khác, đó là sự bình an trong tâm hồn. Đó không phải là thứ bình an do hoàn cảnh thuận lợi, nhưng là bình an vì biết rằng: dù chuyện gì xảy ra, Chúa vẫn ở đó.
Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã nói: “Điều làm đẹp lòng Chúa không phải là những công việc lớn lao, nhưng là sự tín thác trọn vẹn và tình yêu”. Không phải chúng ta mạnh mẽ nên không còn lo lắng, nhưng vì tin, nên dám trao phó. Thánh Augustinô đã diễn tả một chân lý rất sâu sắc: “Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng nên chúng con cho Chúa, nên lòng chúng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa”.
Sao xuyến là dấu chỉ của một con tim chưa tìm được nơi an nghỉ. Và nơi an nghỉ ấy không phải là một kế hoạch rõ ràng, nhưng là chính Thiên Chúa. Có thể hôm nay, mỗi người chúng ta đang mang một nỗi xao xuyến riêng: một công việc đang bấp bênh, một chọn lựa chưa rõ ràng, một yếu đuối chưa vượt qua, một tương lai khiến chúng ta lo lắng. Khi lòng chúng ta xao xuyến, xin Chúa cho chúng ta biết tìm đến Chúa. Khi chúng ta lo âu, xin Chúa giúp chúng ta nhận ra Chúa đang ở đó. Và khi chúng ta phải chọn lựa, xin Chúa giúp chúng ta không chỉ tìm điều mình muốn, mà tìm điều Chúa muốn. Đó là con đường mà nếu chúng ta đi thì chắc chắn chúng ta sẽ đến được Nhà Cha trên trời.
Linh mục Giuse Phan Cảnh
ĐCV Thánh Phaolô Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa



.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)