Bài giảng Đức Thánh Cha - Chúa Nhật 3 Thường Niên Nam Á

22/01/2026
105
Header


BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA - CHÚA NHẬT 3 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Đây là những bài giảng và huấn dụ của Đức Thánh Cha trong các thánh lễ và các buổi đọc kinh Truyền tin với các tín hữu vào Chúa nhật 3 Thường niên năm A.

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 3 Thường niên năm A (22/01/2023) - Lời Chúa dành cho mọi người

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (22/01/2023) - Thời điểm của cuộc gặp gỡ quyết định

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 3 Thường niên năm A (26/01/2020) - Cách thế, nơi chốn và đối tượng của lời rao giảng của Chúa Giêsu

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (26/01/2020) - Chúng ta tin tưởng vào Lời Chúa Kitô

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (22/01/2017) - Hãy ra vùng ngoại vi

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (26/01/2014) - Các miền Galilea thời nay

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (23/01/2011) - Cầu nguyện hiệp nhất

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (27/01/2008) - Tin mừng Nước Thiên Chúa

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 3 Thường niên năm A (22/01/2023) - Lời Chúa dành cho mọi người

Anh chị em thân mến,

Đức Giêsu rời bỏ đời sống âm thầm và ẩn dật tại Nadarét để đến Capharnaum, một thành phố cảng nằm dọc theo biển hồ Galilê, nơi giao thương của nhiều dân tộc và nhiều nền văn hóa khác nhau. Người được thúc đẩy phải loan báo Lời Thiên Chúa, Lời phải được mang đến cho mọi người. Thật vậy, Tin mừng cho thấy Chúa mời gọi mọi người hoán cải và kêu gọi các môn đệ đầu tiên để họ cũng có thể lan tỏa ánh sáng của Lời cho tha nhân (x. Mt 4,12-23). Chúng ta hãy trân trọng tính năng động ấy, vì nó giúp chúng ta sống Chúa nhật Lời Chúa: Lời dành cho mọi người, Lời kêu gọi mọi người hoán cải, Lời làm cho chúng ta trở thành sứ giả.

Lời Chúa dành cho mọi người. Tin mừng trình bày cho chúng ta hình ảnh Đức Giêsu luôn lên đường, luôn hướng đến người khác. Trong suốt đời sống công khai, Người không bao giờ tỏ ra như một vị thầy đứng yên một chỗ, một giáo sư ngồi trên ghế giảng; trái lại, chúng ta thấy Người như một lữ hành, một người hành hương, đi qua các thành thị và làng mạc, gặp gỡ từng khuôn mặt và từng câu chuyện đời thường. Đôi chân Người là đôi chân của sứ giả loan báo tin mừng tình yêu của Thiên Chúa (x. Is 52,7-8). Tại miền Galilê của ngoại bang, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, nơi Đức Giêsu rao giảng - theo lời Kinh Thánh - có một dân đang chìm trong bóng tối: những người ngoại bang, dân ngoại, những con người nam nữ đến từ nhiều vùng miền và nhiều nền văn hóa khác nhau (x. Mt 4,15-16). Giờ đây, họ cũng được nhìn thấy ánh sáng. Như thế, Đức Giêsu “mở rộng các biên giới”: Lời Chúa, Lời chữa lành và nâng đỡ, không chỉ dành cho những người công chính của Israel, mà còn cho tất cả mọi người. Người muốn chạm đến những ai ở xa, Người muốn chữa lành những người đau yếu, Người muốn cứu độ các tội nhân, Người muốn quy tụ những con chiên lạc và nâng đỡ những tâm hồn mệt mỏi vì gánh nặng. Nói cách khác, Đức Giêsu “vươn tay” ra để nói với chúng ta rằng lòng thương xót của Thiên Chúa là dành cho mọi người. Chúng ta đừng quên điều này: lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho mọi người, cho từng người chúng ta. Mỗi người đều có thể nói: “Lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho tôi.”

Đối với chúng ta, điều này mang ý nghĩa nền tảng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng Lời là một hồng ân được trao ban cho mọi người; vì thế, chúng ta không bao giờ được thu hẹp phạm vi hoạt động của Lời, bởi vượt lên trên mọi tính toán của chúng ta, Lời luôn bừng lên cách tự phát, bất ngờ và không thể tiên liệu (x. Mc 4,26-28), theo những cách thức và thời điểm mà chỉ có Chúa Thánh Thần biết. Hơn nữa, nếu ơn cứu độ dành cho tất cả - kể cả những người ở xa và lạc lõng nhất - thì việc loan báo Lời phải trở thành ưu tiên hàng đầu của cộng đoàn Giáo hội, như chính Đức Giêsu đã làm. Ước gì chúng ta đừng tuyên xưng một Thiên Chúa có trái tim rộng mở, nhưng lại trở thành một Giáo hội có trái tim khép kín - tôi dám nói điều đó sẽ là một tai họa; ước gì chúng ta đừng rao giảng ơn cứu độ cho mọi người, nhưng lại làm cho con đường lãnh nhận ơn ấy thành bất khả thi; ước gì chúng ta đừng nhìn nhận mình được mời gọi loan báo Nước Trời, nhưng lại xao lãng Lời để rồi lạc vào vô số hoạt động hay tranh luận thứ yếu. Chúng ta hãy học nơi Đức Giêsu biết đặt Lời ở trung tâm, biết mở rộng biên cương, biết mở lòng ra với con người, và biết vun đắp những kinh nghiệm gặp gỡ với Chúa, khi ý thức rằng Lời Chúa “không bị giam hãm trong những công thức trừu tượng hay bất động, nhưng mang một sức năng động trong lịch sử vốn được hình thành bởi con người và biến cố, lời nói và hành động, phát triển và căng thẳng" (Lời Thiên Chúa trong Đời sống và Sứ vụ của Giáo hội, Tài liệu làm việc của Khóa kọp Toàn thể Thường kỳ lần thứ XII của Thượng Hội đồng Giám mục, năm 2008, số 10). 

Giờ đây, chúng ta đến với khía cạnh thứ hai: Lời Thiên Chúa, vốn được trao ban cho mọi người, kêu gọi mọi người hoán cải. Thật vậy, Đức Giêsu luôn lặp lại trong lời rao giảng: Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến” (Mt 4,17). Nghĩa là Thiên Chúa gần gũi không phải là điều vô thưởng vô phạt, sự hiện diện của Người không để mọi sự y nguyên như cũ, cũng không cổ võ một đời sống an phận. Trái lại, Lời Người làm chúng ta rung động, xáo trộn, thôi thúc chúng ta thay đổi, mời gọi chúng ta hoán cải. Lời ấy làm chúng ta bị khủng hoảng, vì “Lời Thiên Chúa là lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tuỷ; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người” (Dt 4,12). Như một lưỡi gươm, Lời thâm nhập vào đời sống, giúp chúng ta phân định những tâm tình và tư tưởng của cõi lòng; nghĩa là giúp chúng ta nhận ra đâu là nơi cần dành chỗ cho ánh sáng của điều thiện, và đâu là nơi cần chống lại bóng tối dày đặc của tật xấu và tội lỗi. Khi đi vào tâm hồn, Lời biến đổi con tim và lòng trí, đổi mới và hướng đời sống chúng ta về với Chúa.

Đây là lời mời gọi của Đức Giêsu: Thiên Chúa đã đến gần bạn, hãy nhận ra sự hiện diện của Người, hãy dành chỗ cho Lời Người, và bạn sẽ thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Nói cách khác, hãy đặt cuộc đời mình dưới Lời Chúa. Đó là con đường mà Giáo hội chỉ cho chúng ta. Tất cả chúng ta, kể cả các mục tử của Giáo hội, đều ở dưới thẩm quyền của Lời Chúa. Không phải dưới thị hiếu, khuynh hướng và sở thích riêng của mình, nhưng dưới Lời duy nhất của Thiên Chúa, Lời nhào nặn chúng ta, hoán cải chúng ta và kêu gọi chúng ta hiệp nhất trong một Giáo hội duy nhất của Đức Kitô. Vì thế, thưa anh chị em, chúng ta có thể tự hỏi: Đâu là định hướng cho đời tôi? Tôi tìm hướng đi của mình nơi những “lời” mà tôi nghe, nơi các ý thức hệ, hay nơi Lời Chúa đang hướng dẫn và thanh luyện tôi? Những góc cạnh nào nơi tôi cần được thay đổi và hoán cải?

Sau cùng - bước thứ ba - Lời Chúa, vốn được trao ban cho mọi người và kêu gọi chúng ta hoán cải, làm cho chúng ta trở thành những người loan báo. Thật vậy, Đức Giêsu đi dọc theo bờ biển Galilê, kêu gọi hai anh em ngư phủ là Simon và Anrê. Bằng Lời của mình, Người gọi họ theo Người và nói “Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những ngư phủ lưới người ta” (Mt 4,19): không chỉ là những người am hiểu thuyền, lưới và cá, nhưng trở thành những người thành thạo trong việc tìm kiếm con người. Cũng như việc đi biển và đánh cá, họ đã học cách rời bờ và thả lưới nơi chỗ nước sâu, thì nay họ cũng sẽ trở thành những tông đồ có khả năng chèo thuyền ra biển cả mênh mông của thế giới, đến gặp gỡ anh chị em mình và loan báo niềm vui Tin mừng. Đó là tính năng động của Lời: Lời cuốn chúng ta vào “tấm lưới” tình yêu của Chúa Cha và làm cho chúng ta trở thành tông đồ được thúc đẩy bởi khát vọng không thể dập tắt là đưa tất cả những người chúng ta gặp gỡ vào con thuyền Nước Trời. Điều này không phải là chiêu dụ vì chính Lời Chúa kêu gọi chúng ta, chứ không phải lời của chúng ta.

Hôm nay, chúng ta cũng hãy lắng nghe lời mời gọi trở thành những ngư phủ lưới người: hãy cảm nhận rằng chính Đức Giêsu đang đích thân gọi chúng ta loan báo Lời Người, làm chứng cho Lời ấy trong đời sống hằng ngày, sống Lời ấy trong công bằng và bác ái, được mời gọi “mặc xác phàm cho Lời” bằng cách ân cần chăm sóc những người đau khổ. Đây là sứ mạng của chúng ta: trở thành những người tìm kiếm những ai lạc lối, bị áp bức và nản lòng, không phải để mang họ đến với chính mình, nhưng để trao ban cho họ niềm an ủi của Lời, lời loan báo mạnh mẽ của Thiên Chúa, Đấng biến đổi cuộc đời, để trao cho họ niềm vui khi biết rằng Người là Cha của chúng ta và đang ngỏ lời với từng người chúng ta, để trao cho họ những lời đẹp đẽ này: “Anh chị em ơi, Thiên Chúa đã đến gần anh chị em rồi, hãy lắng nghe và anh chị em sẽ tìm thấy nơi Lời Người một hồng ân kỳ diệu!”

Thưa anh chị em, tôi xin kết thúc bằng lời tri ân chân thành dành cho tất cả những ai đang dấn thân để Lời Chúa được chia sẻ, được công bố và được đặt ở trung tâm đời sống chúng ta. Xin cảm ơn những ai chuyên cần học hỏi và đào sâu kho tàng phong phú của Lời. Xin cảm ơn các thừa tác viên mục vụ và tất cả các Kitô hữu đang phục vụ trong công việc lắng nghe và loan báo Lời, đặc biệt là các thừa tác viên công bố Lời Chúa và các giáo lý viên. Hôm nay, tôi sẽ trao thừa tác vụ này cho một số anh chị em. Xin cảm ơn những ai đã đáp lại lời mời gọi của tôi, mang Tin mừng đến khắp nơi và đọc Lời Chúa mỗi ngày. Và sau cùng, tôi đặc biệt cảm ơn các phó tế và các linh mục. Anh em rất thân mến, xin cảm ơn vì anh em không để dân thánh của Thiên Chúa thiếu lương thực là Lời Chúa. Xin cảm ơn vì anh em đã dấn thân trong việc suy niệm Lời Chúa, sống Lời Chúa và loan báo Lời Chúa. Xin cảm ơn vì sự phục vụ và sinh của anh em. Ước gì niềm vui ngọt ngào của việc loan báo Lời cứu độ trở thành nguồn an ủi và phần thưởng cho tất cả chúng ta.

WHĐ (22/01/2023)

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (22/01/2023) - Thời điểm của cuộc gặp gỡ quyết định

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Bài Tin mừng phụng vụ hôm nay (Mt 4,12-23) thuật lại việc kêu gọi các môn đệ đầu tiên. Trên biển hồ Galilê, họ đã bỏ mọi sự để theo Chúa Giêsu. Một vài người trong số họ đã được gặp Chúa Giêsu qua ông Gioan Tẩy Giả, và Thiên Chúa đã gieo vào họ hạt giống đức tin (x. Ga 1,35-39). Và bây giờ Người quay lại tìm họ nơi họ sinh sống và làm việc. Và lần này Người gởi đến họ một lời kêu gọi trực tiếp: “Hãy theo tôi!” (Mt 4:19). Và họ “lập tức bỏ lưới mà theo Người” (c. 20). Chúng ta hãy dừng lại ở khung cảnh này: đó là thời điểm của cuộc gặp gỡ quyết định với Chúa Giêsu, thời điểm mà họ sẽ ghi nhớ suốt đời và được ghi vào Tin Mừng. Từ giờ phút đó, họ theo Chúa Giêsu, và để theo Người, họ bỏ lại mọi sự.

Bỏ để theo Người. Luôn luôn là như vậy với Chúa Giêsu. Bằng cách nào đó, người ta có thể bắt đầu cảm thấy sự quyến rũ của Người, có thể nhờ người khác. Sau đó, sự hiểu biết có thể trở nên cá nhân hơn và thắp sáng một ngọn lửa trong trái tim. Nó trở thành một điều gì đó thật đẹp thúc đẩy phải chia sẻ: “Bạn biết không, đoạn Tin mừng đó đã đánh động tôi, kinh nghiệm phục vụ đó đã đánh động tôi”. Các môn đệ đầu tiên cũng đã làm điều này (x. Ga 1:40-42). Nhưng sớm hay muộn cũng đến lúc phải bỏ để theo Người (x. Lc 11:27-28). Tại đó, bạn phải quyết định, câu hỏi đặt ra là: tôi bỏ lại một số điều chắc chắn và bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới, hay tôi tiếp tục ở lại nơi tôi đang ở? Đó là một thời điểm quyết định đối với mọi Kitô hữu, bởi vì ý nghĩa của mọi thứ khác đang bị đe dọa ở đây. Nếu một người không tìm thấy can đảm để lên đường, thì có nguy cơ họ chỉ là khán giả của chính sự hiện hữu của mình và sống đức tin nửa vời.

Do đó, ở với Chúa Giêsu đòi phải can đảm bỏ lại. Bỏ lại điều gì? Chắc chắn là những tật xấu và tội lỗi của chúng ta, giống như những cái neo giữ chúng ta ở lại bờ và ngăn cản chúng ta ra khơi. Nhưng chúng ta cũng cần bỏ lại đằng sau những gì cản trở chúng ta sống trọn vẹn, chẳng hạn những sợ hãi, những tính toán ích kỷ, những thứ bảo đảm cho sự an toàn khi sống hướng hạ. Và chúng ta cũng phải từ bỏ thời gian lãng phí vào rất nhiều việc vô ích. Thật đẹp biết bao khi bỏ lại tất cả những điều này để sống, ví dụ như, mạo hiểm mệt nhọc nhưng ý nghĩa của việc phục vụ, hoặc dành thời gian cho việc cầu nguyện, để lớn lên trong tình bạn với Chúa. Tôi cũng nghĩ đến một gia đình trẻ, rời bỏ cuộc sống bình lặng để mở ra một cuộc phiêu lưu không lường trước được và sự đẹp đẽ của tình mẫu tử và phụ tử; đó là một sự hy sinh, nhưng chỉ cần nhìn qua những đứa con cũng đủ hiểu rằng việc bỏ lại những nhịp sống nhất định hay sự thoải mái là một chọn lựa đúng đắn. Tôi nghĩ đến một số nghề nghiệp, chẳng hạn như bác sĩ hay nhân viên y tế, những người đã từ bỏ rất nhiều thời gian rảnh để học tập và chuẩn bị cho bản thân, và hiện đang làm điều tốt bằng cách cống hiến nhiều thời gian ngày đêm, nhiều năng lượng thể chất và tinh thần cho người bệnh. Tóm lại, để thực hiện được cuộc sống, cần phải chấp nhận thách đố của việc bỏ lại. Đây là điều Chúa Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta hôm nay.

Về điều này, tôi đưa ra một số câu hỏi. Trước hết: Tôi có nhớ một “khoảnh khắc mạnh mẽ” mà tôi đã gặp Chúa Giêsu không? Và một điều gì đó đẹp đẽ và có ý nghĩa đã xảy ra trong cuộc đời tôi khiến tôi bỏ lại những thứ khác ít quan trọng hơn? Và hôm nay, có điều gì Chúa Giêsu đòi tôi phải từ bỏ không? Đâu là những thứ vật chất, cách suy nghĩ, thói quen mà tôi cần phải từ bỏ để thực sự thưa “xin vâng” với Người? Xin Mẹ Maria giúp chúng ta nói lời xin vâng như Mẹ, lời xin vâng trọn vẹn với Thiên Chúa, biết bỏ lại một điều gì đó để theo Người cách tốt hơn.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 3 Thường niên năm A (26/01/2020) - Cách thế, nơi chốn và đối tượng của lời rao giảng của Chúa Giêsu

Anh chị em thân mến,

“Đức Giêsu bắt đầu rao giảng” (Mt 4,17). Với những lời này, Thánh sử Mátthêu giới thiệu sứ vụ của Đức Giêsu. Người là Ngôi Lời của Thiên Chúa đã đến để nói với chúng ta bằng chính lời của Người và bằng chính đời sống của Người. Vào Chúa nhật Lời Chúa đầu tiên này, chúng ta hãy trở về nguồn mạch của lời rao giảng của Người, trở về chính cội rễ của Lời ban sự sống. Tin mừng hôm nay (Mt 4,12-23) giúp chúng ta hiểu Đức Giêsu đã bắt đầu rao giảng như thế nào, ở đâu và cho ai.

1. Đức Giêsu bắt đầu rao giảng như thế nào?

Đức Giêsu bắt đầu bằng một câu rất đơn sơ: “Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (c. 17). Đây là sứ điệp trung tâm của toàn bộ lời rao giảng của Người: loan báo cho chúng ta biết Nước Trời đã đến gần. Điều đó có ý nghĩa gì? Nước Trời chính là triều đại của Thiên Chúa, tức là cách Thiên Chúa ngự trị thông qua mối tương quan của Người với chúng ta. Đức Giêsu cho chúng ta biết Nước Trời đã đến gần, Thiên Chúa ở gần. Đây là điều mới mẻ, là sứ điệp đầu tiên: Thiên Chúa không xa cách chúng ta. Đấng ngự trên trời đã xuống thế làm người. Người đã phá đổ mọi bức tường và rút ngắn mọi khoảng cách. Chúng ta không xứng đáng với điều ấy, nhưng Người vẫn đến gặp chúng ta. Thiên Chúa vốn gần gũi với dân Người từ thuở ban đầu, ngay từ thời Cựu Ước. Người đã nói với dân Israel: “Có dân tộc nào được thần minh ở gần, như Đức Chúa ở gần anh em không?” (x. Đnl 4,7). Và sự gần gũi ấy nay đã trở nên xác phàm nơi Đức Giêsu.

Đây là sứ điệp đầy niềm vui: khi làm người, Thiên Chúa đã thân hành đến viếng thăm chúng ta. Người không mang lấy thân phận con người vì bổn phận, nhưng vì tình yêu. Vì yêu thương, Người mặc lấy bản tính nhân loại của chúng ta. Thiên Chúa mang lấy thân phận con người vì Người yêu thương chúng ta và tự do ban tặng ơn cứu độ mà tự sức mình chúng ta không thể đạt tới. Người muốn ở lại với chúng ta và ban cho chúng ta vẻ đẹp của sự sống, bình an của tâm hồn, niềm vui được tha thứ và được yêu thương.

Vì thế, chúng ta có thể hiểu lời mời gọi trực tiếp của Đức Giêsu: “Hãy sám hối”, tức là “Đổi mới đời sống”. Hãy đổi mới đời sống, vì một lối sống mới đã bắt đầu. Thời gian sống cho bản thân đã qua, đây là lúc sống với Thiên Chúa và cho Thiên Chúa, sống với tha nhân và cho tha nhân, sống với tình yêu và cho tình yêu. Hôm nay, Đức Giêsu cũng nói với mỗi người chúng ta: “Hãy vững tâm, Thầy ở với con, hãy để Thầy bước vào và thay đổi cuộc đời con”. Đức Giêsu gõ cửa tâm hồn chúng ta. Vì thế, Người ban cho chúng ta lời của Người, hãy đón nhận lời ấy như bức thư tình mà Người viết cho chúng ta, hầu chúng ta nhận ra Người đang ở bên cạnh chúng ta. Lời Người an ủi và khích lệ, chất vấn và giải thoát chúng ta khỏi tính ích kỷ và mời gọi chúng ta hoán cải. Quả thật, Lời Chúa có quyền năng biến đổi cuộc đời chúng ta, và dẫn chúng ta ra khỏi bóng tối để bước vào ánh sáng. Đó là sức mạnh của Lời Chúa.

2. Đức Giêsu đã bắt đầu rao giảng ở đâu?

Nếu nhìn vào nơi Đức Giêsu bắt đầu rao giảng, chúng ta thấy Người khởi đi từ những vùng bị coi là “đang ngồi trong bóng tối”. Cả bài đọc I lẫn bài Tin mừng đều nói đến dân đang ngồi trong “tối tăm và bóng tử thần”. Đó là cư dân miền Giabulon và Nepthali, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, miền Galilê của ngoại bang (x. Mt 4,15-16). Đức Giêsu đã bắt đầu sứ vụ rao giảng tại Galilê “của ngoại bang”, gọi như thế vì nơi đây quy tụ nhiều chủng tộc, ngôn ngữ và văn hóa khác nhau. Quả thật, đây là “con đường dọc theo biển”, là nơi giao thương. Tất cả ngư dân, thương nhân và người ngoại quốc đều sống ở đó. Đây hoàn toàn không phải là nơi tiêu biểu cho sự thanh sạch theo nghi lễ tôn giáo của dân được tuyển chọn. Nhưng chính tại đó, Đức Giêsu đã bắt đầu sứ vụ: không phải tại tiền đình Đền thờ Giêrusalem, nhưng tại vùng đối nghịch với quê hương, tại Galilê của ngoại bang, tại vùng biên giới. Người đã khởi đi từ vùng ngoại biên.

Ở đây có một sứ điệp dành cho chúng ta: Lời cứu độ không tìm đến những nơi an toàn, tinh sạch và không tì vết, nhưng đi vào những nơi phức tạp và mờ tối của cuộc đời chúng ta. Hôm nay cũng như ngày xưa, Thiên Chúa vẫn muốn viếng thăm chính những nơi mà chúng ta nghĩ Người sẽ không bao giờ đến. Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta lại đóng cửa, thích che giấu sự bấn loạn, mảng tăm tối và sự hai lòng của mình. Chúng ta khoá chặt lòng mình, đến với Chúa bằng những lời cầu nguyện máy móc, sợ chân lý của Chúa có thể khuấy động lòng mình. Đó là thói giả hình tinh vi. Nhưng Tin mừng hôm nay nói với chúng ta rằng: “Đức Giêsu đi rảo quanh khắp xứ Galilê, rao giảng Tin mừng Nước Trời và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền” (c. 23). Người rảo qua tất cả những vùng phức tạp và đa dạng. Cũng vậy, Người không sợ đi sâu vào cõi lòng chúng ta và bước vào những góc khuất gồ ghề và khó khăn nhất của cuộc đời chúng ta. Người biết chỉ có lòng thương xót của Người mới có thể chữa lành chúng ta, chỉ có sự hiện diện của Người mới có thể biến đổi chúng ta, và chỉ có lời của Người mới có thể đổi mới chúng ta. Vì thế, chúng ta hãy mở ra cho Chúa thấy những nẻo đường quanh co trong lòng mình - những thứ quanh co ẩn sâu bên trong mà chúng ta không muốn thấy hay cố tình che giấu - để đón nhận lời Người vào trong lòng, lời “sống động và hữu hiệu, sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi… lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người” (x. Dt 4,12).

3. Cuối cùng, Đức Giêsu đã bắt đầu rao giảng cho ai?

Tin Mừng nói rằng: “Khi đi dọc theo bờ biển Galilê, Đức Giêsu thấy hai anh em là Simon, cũng gọi là Phêrô, và Anrê, em ông, cả hai đang thả lưới dưới biển, vì hai ông là ngư phủ. Người bảo hai ông rằng: ‘Các ngươi hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những ngư phủ lưới người ta” (Mt 4,18-19). Những người đầu tiên được kêu gọi là những ngư phủ: không phải là những người ưu tú hay những người đạo đức đang cầu nguyện trong đền thờ được tuyển chọn cẩn thận, nhưng là những người lao động bình thường.

Chúng ta hãy suy nghĩ những gì mà Đức Giêsu đã nói với họ: Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những ngư phủ lưới người ta. Chúa nói với các ngư phủ bằng ngôn ngữ của họ. Cuộc đời họ thay đổi ngay tức khắc. Người gọi họ tại chính nơi họ đang sống và đúng như con người họ, để họ được chia sẻ sứ vụ của Người. “Lập tức, hai ông bỏ lưới đó mà theo Người” (c. 20). Tại sao lại “lập tức”? Đơn giản là vì họ bị tình yêu lôi cuốn. Theo Đức Giêsu mà chỉ làm việc lành thôi thì chưa đủ, chúng ta phải lắng nghe tiếng gọi của Người mỗi ngày. Người hiểu rõ chúng ta và yêu thương chúng ta trọn vẹn, hướng dẫn chúng ta chèo ra chỗ nước sâu của cuộc sống. Người đã làm như thế với các môn đệ là những kẻ đã nghe lời Người. Đó là lý do tại sao chúng ta cần lời của Người: ước gì chúng ta có thể nghe được lời Người giữa hàng ngàn lời khác của cuộc sống hằng ngày, lời duy nhất không nói với chúng ta về sự vật, nhưng về sự sống.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy dành chỗ trong lòng mình cho lời của Thiên Chúa. Mỗi ngày, hãy đọc một hoặc hai câu Kinh thánh. Hãy bắt đầu từ Tin mừng: Hãy mở sẵn Lời Chúa để ngay trên bàn, mang Lời Chúa trong túi hoặc ví, đọc Lời Chúa trên điện thoại, và để Lời ấy soi sáng chúng ta mỗi ngày. Chúng ta sẽ nhận ra Thiên Chúa ở gần chúng ta, Người xua tan bóng tối của chúng ta, và với tình yêu vô biên, Người dẫn đưa cuộc đời chúng ta tiến ra chỗ nước sâu.

WHĐ (26/01/2020)

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (26/01/2020) - Chúng ta tin tưởng vào Lời Chúa Kitô

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin mừng hôm nay (x. Mt 4,12-23) trình bày với chúng ta bước khởi đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu. Nó xảy ra tại Galilê, một miền đất ngoại biên đối với Giêrusalem và bị nhìn với sự nghi ngại vì sự pha trộn với các dân ngoại. Từ vùng đất đó, người ta không mong có điều gì tốt lành và mới mẻ; nhưng ngược lại, chính ở đó Chúa Giêsu, Đấng đã lớn lên ở Nazaret của miền Galilê, bắt đầu việc rao giảng.

Thiên Chúa đến gần chúng ta dù chúng ta không xứng đáng

Người công bố trọng tâm giáo huấn của Người, được tổng hợp trong lời mời gọi: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần đến” (c.17). Lời loan báo này như một luồng ánh sáng mạnh mẽ, chiếu xuyên qua bóng tối và rào cản của sương mù và gợi lại lời ngôn sứ Isaia mà chúng ta đọc trong đêm Giáng sinh: “Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng; đám người sống trong vùng bóng tối, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi” (9,1). Với việc Chúa Giêsu, ánh sáng của thế gian, đến trần gian, Chúa Cha đã tỏ cho nhân loại thấy sự gần gũi và tình bạn của Người. Đó là những quà tặng được ban nhưng không, không do công trạng của chúng ta.

Sự tin tưởng vào Lời Chúa có sức mạnh biến đổi

Lời Chúa Giêsu mời gọi tất cả mọi người thiện tâm sám hối được hiểu trọn vẹn dưới ánh sáng của sự tỏ mình của Chúa Con mà chúng ta đã chiêm ngắm trong những Chúa Nhật vừa qua. Nhiều lần, việc thay đổi đời sống, rời bỏ con đường ích kỷ, con đường của sự ác và tội lỗi là không thể bởi vì cam kết hoán cải chỉ tập trung vào bản thân và sức mạnh của bạn, chứ không phải vào Chúa Kitô và Thánh Thần của Người. Nhưng sự gắn bó của chúng ta với Chúa không thể giảm xuống thành một nỗ lực cá nhân; thay vào đó, nó phải được thể hiện qua sự cởi mở tin tưởng của trái tim và tâm trí để chào đón Tin mừng của Chúa Giêsu. Chính điều này đã thay đổi thế giới và con tim! Do đó, chúng ta được mời gọi tin cậy vào lời của Chúa Kitô, mở lòng đón nhận lòng thương xót của Chúa Cha và để mình được biến đổi nhờ ân sủng của Chúa Thánh Thần. Từ đây bắt đầu một hành trình hoán cải thật sự. Giống như đã xảy ra với các môn đệ đầu tiên: cuộc gặp gỡ với Thầy chí thánh, với cái nhìn của Người, với lời Người đã thúc đẩy họ bước theo Người, thay đổi cuộc sống bằng cách bắt đầu phục vụ cho Nước Chúa một cách cụ thể.

Cuộc gặp gỡ ngạc nhiên và quyết định với Chúa Giêsu là khởi đầu hành trình của các môn đệ, biến đổi họ thành những người loan báo và chứng nhân của tình yêu Thiên Chúa dành cho dân Người. Để bắt chước những sứ giả đầu tiên và những sứ giả của Lời Chúa, xin cho mỗi người chúng ta có thể bước đi theo chân Đấng Cứu Thế, để mang lại hy vọng cho những người đang khao khát.

Xin Đức Trinh Nữ Maria mà chúng ta khẩn cầu trong kinh Truyền tin nâng đỡ những dự định này và nâng đỡ chúng với lời khẩn cầu của người mẹ.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (22/01/2017) - Hãy ra vùng ngoại vi

Anh chị em thân mến,

Hôm nay Tin mừng (x. Mt 4,12-23) kể lại cho chúng ta về khởi đầu việc rao giảng của Chúa Giêsu tại Galilê. Người rời khỏi ngôi làng Nazaret và đến ở thành Caphacnaum. Đây là một thành trung tâm quan trọng thuộc miền duyên hải, là nơi sinh sống của hầu hết là người ngoại, và là điểm giao nhau giữa Địa Trung Hải và miền Lưỡng Hà. Khi Chúa chọn lựa như thế, có nghĩa là Người không chỉ rao giảng cho người đồng hương của mình, mà Người còn rao giảng cho biết bao người khác nữa tại Galilê “miền đất của dân ngoại” (x. Mt 2,15 và Is 8,23).

Nếu nhìn từ thủ đô Giêrusalem thì Galilê là vùng ngoại vi và là vùng đất người ta sống pha trộn với đầy những người ngoại đạo, những người không thuộc về dân Itraen. Từ Galilê người ta đã chẳng mong đợi gì nhiều từ lịch sử cứu độ. Thế mà chính từ đây lại bừng lên “ánh sáng”: ánh sáng ấy chính là Chúa Kitô. Ánh sáng ấy tỏa lan khởi đi từ vùng ngoại vi.

Sứ điệp của Chúa Giêsu chính là loan báo Nước Trời (Mt 4,17). Vương quốc này không phải là việc thiết lập một quyền lực chính trị mới, nhưng là hoàn tất giao ước giữa Thiên Chúa và dân Ngài. Đó chính là thiết lập nền hòa bình và công lý. Để thực hiện giao ước với Thiên Chúa, mọi người được mời gọi để biến đổi tâm trí và cuộc sống. Điều này rất quan trọng: biến đổi không chỉ có nghĩa là thay đổi cách sống mà còn là thay đổi cách nghĩ. Đó là cuộc biến đổi tâm trí. Đây không phải là chuyện thay đổi theo kiểu thay áo, mà là thay đổi thói quen.

Điều làm nên sự khác biệt giữa Chúa Giêsu và Gioan Tẩy Giả chính là phong cách và phương pháp. Chúa Giêsu chọn lựa cách thế của một ngôn sứ luôn rảo bước. Chúa không chờ đợi người ta đến với mình, nhưng Chúa chủ động đến gặp họ. Chúa luôn luôn rảo bước trên những con đường. Sứ vụ đầu tiên là Chúa đi dọc theo biển hồ Galilê và tiếp xúc với dân chúng, đặc biệt là các ngư dân. Chúa không chỉ loan báo về Nước Thiên Chúa đã gần đến, mà Chúa còn đi tìm bạn đồng hành trên con đường thực thi sứ mạng cứu độ.

Ở nơi đó, Chúa đã gặp hai bộ anh em: Simon và Anrê, Giacôbê và Gioan. Chúa gọi các ông rằng: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mt 4,19). Tiếng gọi đã chạm tới họ trong cái đời thường của cuộc sống: Chúa đã tỏ mình cho chúng ta không phải trong những chuyện giật gân hoặc đặc biệt nhưng chính trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Ở đó chúng ta tìm thấy Chúa và ở đó Chúa tỏ hiện chính Ngài cho chúng ta, và chúng ta cảm nhận được tình yêu của Ngài trong trái tim chúng ta. Ở đó có cuộc đối thoại với Chúa trong chính cuộc sống thường ngày của chúng ta. Ở đó Chúa biển đổi tâm hồn chúng ta.

Hôm ấy, bốn người ngư phủ đã đáp lại ngay lập tức và rất sẵn sàng. Tin mừng kể lại: “Lập tức, họ bỏ chài lưới và đi theo Người” (Mt 4,20). Chúng ta biết rằng họ là các môn đệ của Gioan Tẩy Giả và nhờ lời chứng của Gioan mà họ bắt đầu tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Mêsia (x. Ga 1,35-42).

Chúng ta, những Kitô hữu thời nay, vui mừng loan báo và làm chứng cho đức tin của chúng ta, vì đã có những người môn đệ đầu tiên ấy với đầy can đảm và khiêm tốn mà quảng đại đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu. Khó mà tưởng tượng được, chính bên bờ hồ ở vùng đất Galilê mà cộng đoàn đầu tiên của các môn đệ Chúa Kitô được sinh ra. Suy tư về sự khởi đầu này sẽ truyền cảm hứng cho chúng ta trong việc đem Lời Chúa, tình yêu và sự dịu hiền của Chúa đến mọi hoàn cảnh, cho dù là khó khăn vất vả. Đó là đem Lời Chúa đến tất cả các vùng ngoại vi! Mọi hoàn cảnh cuộc sống đều là mảnh đất để hạt giống Tin mừng có thể gieo vãi, và để mang lại ơn cứu độ.

Xin Mẹ Maria cầu thay nguyện giúp chúng ta để chúng ta có thể đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu, đó chính là dấn thân vào việc phục vụ Nước Thiên Chúa.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (26/01/2014) - Các miền Galilea thời nay

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Bài Tin mừng Chúa nhật hôm nay kể lại khởi đầu đời sống công khai của Chúa Giêsu nơi các thành thị và làng mạc xứ Galilea. Sứ mạng của Chúa không khởi đầu từ Jerusalem, nghĩa là từ trung tâm tôn giáo, xã hội và chính trị, nhưng từ một vùng ngoại biên, bị những người Do Thái giữ đạo nghiêm ngặt, coi rẻ vì sự hiện diện của các dân tộc khác nhau trong vùng ấy, vì thế, Ngôn sứ Isaia đã gọi đó là “miền Galilea của dân ngoại” (Is 8,23).
Đó là một vùng biên giới, một vùng chuyển tiếp nơi có nhiều người thuộc các chủng tộc, văn hóa và tôn giáo khác biệt gặp gỡ nhau. Vì thế, miền Galilea trở thành địa điểm biểu tượng sự cởi mở của Tin mừng đối với mọi dân tộc. Về phương diện đó, miền Galilea giống thế giới ngày nay: nhiều nền văn hóa cùng hiện diện, cần được đối chiếu và gặp gỡ nhau. Cả chúng ta hằng ngày vẫn ở trong một “miền Galilea của dân ngoại”, và trong bối cảnh đó, chúng ta có thể cảm thấy kinh hãi và chiều theo cám dỗ muốn xây dựng những vòng đai để được an toàn hơn, được bảo vệ hơn. Nhưng Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng Tin mừng không được dành riêng cho một phần nhân loại, Tin mừng được loan báo cho tất cả mọi người. Đó là một Tin Vui dành cho những ai đang chờ mong, có lẽ cho cả những người không chờ đợi gì cả và cũng chẳng có sức mà tìm kiếm hay yêu cầu.

Khi khởi hành từ Galilea, Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng không ai bị loại khỏi ơn cứu độ của Thiên Chúa, đúng hơn, Thiên Chúa muốn khởi hành từ ngoại biên, từ những người rốt cùng, để đi tới tất cả mọi người. Ngài dạy chúng ta một phương pháp, và phương pháp của Ngài diễn tả nội dung, nghĩa là lòng từ bi của Chúa Cha. “Mỗi Kitô hữu và mỗi cộng đoàn cần phân định xem đâu là con đường Chúa muốn, nhưng tất cả chúng ta đều được mời gọi chấp nhận lời kêu gọi này, đó là: Hãy ra khỏi tình trạng thoải mái của mình và can đảm đi tới mọi vùng ngoại biên đang cần được ánh sáng Tin mừng” (Tông huấn Niềm vui Phúc âm, 20).

Chúa Giêsu chẳng những bắt đầu sứ mạng của Ngài từ một nơi ở ngoài trung tâm, nhưng còn từ những người thấp kém nữa. Để chọn các môn đệ đầu tiên và các tông đồ tương lai, Chúa tìm tới những trường dạy các ký lục và các nhà thông luật, nhưng là những người khiêm hạ và đơn sơ, quyết tâm chuẩn bị đón nhận Nước Chúa đến. Chúa Giêsu đi gọi họ tại nơi họ làm việc, bên bờ hồ: họ là những người đánh cá. Ngài kêu gọi họ và họ theo Ngài ngay lập tức. Họ bỏ lưới và đi theo Ngài: cuộc sống của họ trở thành một cuộc phiêu lưu ngoại thường và hấp dẫn.

Anh chị em thân mến, ngày nay Chúa cũng kêu gọi! Ngài tiến qua những nẻo đường của đời sống thường nhật của chúng ta. Ngày hôm nay, trong lúc này đây, Chúa đi qua quảng trường này. Chúa kêu gọi chúng ta hãy đi với Ngài, cộng tác với Ngài cho Nước Thiên Chúa, tại các miền “Galilea” thời nay. Mỗi người trong anh chị em hãy suy nghĩ, Chúa đi qua hôm nay, Chúa đang nhìn tôi. Ngài nói gì với tôi? Và nếu có ai trong anh chị em cảm thấy Chúa đang nói “Hãy theo Thầy”, thì hãy can đảm, đi theo Chúa. Chúa không bao giờ làm cho chúng ta thất vọng. Hãy nghe tiếng Chúa gọi trong tâm hồn đi theo Chúa. Chúng ta hãy để cho cái nhìn, tiếng nói của Chúa đi tới chúng ta, và chúng ta hãy đi theo Ngài! ”Để niềm vui Tin Mừng đi tới tận bờ cõi trái đất và không ngoại biên nào bị thiếu ánh sáng của Chúa”(Ibid. 288).

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (23/01/2011) - Cầu nguyện hiệp nhất

Anh chị em thân mến,

Trong những ngày này, từ 18 đến 25/01, đang diễn ra tuần Cầu nguyện cho sự hiệp nhất các tín hữu Kitô. Năm nay có đề tài là một đoạn trích từ sách Tông đồ công vụ, tóm tắt trong vài lời cuộc sống của cộng đoàn Kitô tiên khởi ở Jerusalem như sau: “Họ kiên trì trong giáo huấn của các Tông đồ, trong tình hiệp thông, trong sự bẻ bánh và cầu nguyện” (Cv 2,42). Thật là ý nghĩa vì đề tài này được các Giáo hội và cộng đoàn Kitô tại Jerusalem, họp nhau trong tinh thần đại kết, đề nghị ra. Chúng ta biết anh chị em ở Thánh Địa và Trung Đông phải đương đầu với bao nhiêu thử thách. Vì thế, việc phục vụ của họ càng quí giá, được tăng cường giá trị nhờ chứng tá của họ nhiều khi đến độ hy sinh mạng sống. Do đó, trong khi vui mừng đón nhận những gợi ý suy tư do các Cộng đoàn sống tại Jerusalem cống hiến, chúng ta xiết chặt hàng ngũ xung quanh họ và điều này càng thêm một nhân tố hiệp thông cho tất cả mọi người.

Ngày nay cũng vậy, để trở thành dấu chỉ và phương thế kết hiệp sâu xa với Thiên Chúa trong thế giới, các tín hữu Kitô chúng ta phải xây dựng cuộc sống trên 4 cột trụ, đó là: cuộc sống trên nền tảng đức tin của các tông đồ được chuyển lại trong Truyền thống sinh động của Giáo hội, tình hiệp thông huynh đệ, Thánh Thể và kinh nguyện. Chỉ như thế, Giáo hội mới được kết hiệp kiên vững với Chúa Kitô và có thể chu toàn sứ mạng của mình một cách hữu hiệu, dù có những chia rẽ mà Thánh Phaolô Tông Đồ đã phải đương đầu trong Cộng đoàn Corintô, như bài đọc thứ hai của Chúa nhật hôm nay đã nói đến: “Hỡi anh em, tôi khuyên nhủ anh em tất cả hãy đồng tâm hiệp ý trong lời nói, để không có sự chia rẽ nơi anh em, nhưng hãy kết hiệp trọn vẹn trong tư tưởng và cảm thức” (1,10). Thực vậy Thánh Tông đồ đã biết rằng trong cộng đoàn Kitô ở Corinto, đã nảy sinh những bất thuận và chia rẽ; vì vậy, ngài nghiêm nghị viết thêm rằng: “Phải chăng Chúa Kitô bị chia rẽ sao?” (1,13). Như thế, ngài quả quyết mọi chia rẽ trong Giáo hội là làm xúc phạm đến Chúa Kitô; và đồng thời, trong Chúa là Thủ Lãnh duy nhất và là Chúa, chúng ta luôn luôn có thể tái hiệp nhất, nhờ sức mạnh vô tận của ơn thánh Chúa.

Và đây là lời kêu gọi luôn có tính chất thời sự của Tin mừng hôm nay: “Anh chị em hãy hoán cải, vì Nước Trời đã gần kề” (Mt 4,17). Sự quyết tâm hoán cải, trở về cùng Chúa Kitô là con đường dẫn đưa Giáo hội đến sự hiệp thông hữu hình trọn vẹn vào thời kỳ Thiên Chúa thiết định. Các cuộc gặp gỡ đại kết trong những ngày này được gia tăng trên thế giới là một dấu chỉ chứng tỏ điều đó. Ở Roma này, ngoài sự hiện diện của các phái đoàn đại kết, ngày mai sẽ bắt đầu một khóa gặp gỡ giữa Giáo hội Công giáo và các Giáo hội Đông Phương kỳ cựu. Và ngày kia, sẽ bế mạc Tuần cầu nguyện cho sự hiệp nhất các tín hữu Kitô với việc cử hành kinh chiều trọng thể của lễ Thánh Phaolô trở lại. Xin Đức Trinh nữ Maria, Mẹ Giáo hội luôn tháp tùng chúng con trên con đường này.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 3 Thường niên năm A (27/01/2008) - Tin mừng Nước Thiên Chúa

Anh chị em thân mến,

Trong phụng vụ Chúa nhật hôm nay, Thánh sử Matthêu, một người sẽ tháp tùng chúng ta suốt năm, trình bày việc mở đầu sứ vụ công khai của Đức Giêsu, mà trọng tâm là rao giảng Vương triều của Thiên Chúa, chữa lành bệnh nhân, nhằm chứng tỏ rằng Vương triều đã đến gần, thậm chí đã đến giữa chúng ta rồi. Đức Giêsu bắt đầu công cuộc rao giảng ở miền Galilê, nơi mà Người đã sinh trưởng, một vùng được coi như “ngoại biên” so sánh với miền trung tâm của nước Do thái, tức là miền Giuđê và thủ đô Giêrusalem. Tuy nhiên Ngôn sứ Isaia đã tiên báo rằng từ miền Galilê, được phân chia cho dòng họ Zabulon và Nephtali, một tương lai huy hoàng sẽ rực lên: Đoàn dân đắm chìm trong bóng tối sẽ thấy ánh sáng rực rỡ (xc. Is 8,23-9,1), ánh sáng của Đức Kitô và Tin mừng của Người (xc Mt 4,12-16). Vào thời Đức Giêsu, danh từ “Tin mừng” được các hoàng đế Rôma dùng cho các tuyên cáo của mình. Bất kể nội dung thế nào đi nữa, các tuyên cáo được coi như tin mừng bởi vì mang lại sự cứu thoát, bởi vì các hoàng đế được suy tôn là bá chủ thế giới, và các sắc lệnh của họ lúc nào cũng đem lại điều tốt. Khi từ ngữ này được áp dụng cho lời giảng của Đức Giêsu, nó mang theo một lời chỉ trích quan điểm ấy, ra như muốn nói rằng Thiên Chúa mới thực sự là bá chủ của thế giới (chứ không phải là Hoàng đế Rôma), và Tin mừng đích thực là Tin mừng của Đức Giêsu Kitô.

Tin mừng mà Đức Giêsu công bố tóm lại trong những lời này: “Vương triều của Thiên Chúa đã gần” (Mt 4,17; Mc 1,15). Lời đó có ý nghĩa gì? Chắc chắn là nó không muốn nói đến một vương triều xét về lãnh thổ và thời đại, nhưng nó muốn loan báo rằng Thiên Chúa ngự trị, Thiên Chúa bắt đầu thể hiện chủ quyền. Vì thế điều mới mẻ trong bài giảng của sứ điệp Đức Giêsu nằm ở chỗ Thiên Chúa nơi đức Giêsu trở nên gần gũi, Thiên Chúa ngự trị ở giữa chúng ta, như các phép lạ và các việc chữa bệnh đã cho thấy. Thiên Chúa ngự trị trong thế giới nhờ Con của Chúa làm người và trong sức mạnh của Thánh Linh, được gọi là “ngón tay của Chúa” (xc Lc 11,20). Đức Kitô đi đến đâu, thì Thánh Linh sáng tạo cũng đem lại sự sống đến đó, và nhân loại được chữa khỏi những bệnh tật thể xác và tinh thần. Do đó, chủ quyền của Thiên Chúa tỏ hiện qua việc chữa lành toàn diện con người. Như vậy, Đức Giêsu mặc khải khuôn mặt chân thật của Thiên Chúa, Thiên Chúa gần gũi, đầy lòng xót thương đối với mỗi người; Thiên Chúa ban phát sự sống cách dồi dào, ban chính sự sống của mình. Vì thế, vương triều của Thiên Chúa chính là sự sống thống trị sự chết, là ánh sáng chân lý đánh tan bóng tối của dốt nát và dối trá.

Chúng ta hãy cầu xin Mẹ Maria rất thánh, để cho Hội thánh cũng được say mê phụng sự Vương triều Thiên Chúa giống như đức Giêsu: Lòng say mê dành cho Thiên Chúa, đấng đầy lòng yêu thương và sự sống; lòng say mê dành cho con người, thực tình đi gặp gỡ con người để trao gửi kho tàng quý báu nhất, đó là tình thương của Thiên Chúa, là Đấng Tạo hoá và Cha.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Nguồn: hdgmvietnam.com