Bài phát biểu của Đức Thánh Cha trong cuộc gặp gỡ các linh mục, tu sĩ, chủng sinh và giáo lý viên Thái Lan

24/11/2019
75
Tại Giáo xứ Thánh Phêrô, Thái Lan
 lúc 10h00, ngày 22-11-2019


Xin chào anh chị em thân mến!

Tôi cảm ơn Đức cha Joseph [Pradhan Sridarunil] đại diện anh chị em chào mừng tôi. Tôi rất vui khi gặp anh chị em, để lắng nghe anh chị em, để chia sẻ niềm vui với anh chị em và để cảm nhận hoạt động của Thần Khí giữa chúng ta. Tôi cảm ơn tất cả các giáo lý viên, linh mục, tu sĩ, và chủng sinh, vì ân ban gặp gỡ với nhau hôm nay.

 

Tôi cũng cảm ơn Benedetta vì đã chia sẻ về cuộc sống và chứng từ của mình. Khi tôi lắng nghe thì trong tôi dâng lên lòng biết ơn đối với tất cả các nhà thừa sai, cả nam lẫn nữ, những người đã để lại dấu ấn vì cuộc đời phục vụ của mình. Benedetta, con đã nói với chúng tôi về dòng “Con gái của lòng bác ái - the Daughters of Charity”. Trước tiên, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với tất cả những người sống đời tận hiến đã làm nảy sinh những thành quả to lớn bởi việc tử đạo thầm lặng qua sự trung thành và tận tụy hàng ngày. Tôi không biết liệu họ có thể hiểu được tầm quan trọng hay nếm thử được thành quả của sự tận tụy của họ hay không, nhưng chắc chắn cuộc sống của họ đã mang lại rất nhiều điều tốt đẹp. Họ là một lời hứa của hy vọng. Vì lý do này, khi bắt đầu cuộc gặp gỡ của chúng ta, tôi xin anh chị em đặc biệt ghi nhớ tất cả những giáo lý viên và những người nam nữ sống đời tận hiến đã đưa chúng ta vào tình yêu và tình bạn với Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta hãy cảm ơn họ và các thành viên cao tuổi trong cộng đồng của chúng ta, những người không thể có mặt ngày hôm nay. Nói với họ rằng Đức Giáo hoàng gửi cho họ một phước lành lòng biết ơn, và lần lượt xin họ ban phước.

Tôi tin rằng hành trình ơn gọi của mỗi người chúng ta được ghi dấu ấn bởi bởi những người đã giúp chúng ta khám phá và nhận ra ngọn lửa của Thần Khí. Thật là tốt và cũng rất quan trọng để biết ơn. Lòng biết ơn luôn luôn là vũ khí mạnh mẽ. Chỉ khi chúng ta có thể suy ngẫm và cảm nhận lòng biết ơn thực sự đối với tất cả những cách mà chúng ta đã cảm nghiệm tình yêu, sự rộng lượng, liên đới và tin tưởng của Thiên Chúa, cũng như sự tha thứ, kiên nhẫn, chịu đựng và lòng trắc ẩn của Ngài, thì chúng ta mới để cho Thần Khí Chúa ban cho chúng ta sự tươi mới, một sự tươi mới thật (và không đơn giản là vá lại) trong cuộc sống và nhiệm vụ của chúng ta (Thư gửi các linh mục, ngày 4 tháng 8 năm 2019). Vì vậy, chúng ta hãy nghĩ về họ với lòng biết ơn, và, nhờ họ, chúng ta cũng có thể cảm nhận được lời mời gọi để trở thành những người mang lại đời sống mới mà Chúa ban cho chúng ta. Như những người được kêu gọi để sinh hoa trái tông đồ, để đấu tranh dũng cảm cho những điều mà Chúa yêu thương và mà Ngài đã hiến mạng sống của Ngài, chúng ta hãy xin ân sủng để trái tim chúng ta cùng chung nhịp đập với ngài. Tôi thậm chí sẽ xin anh chị em sẵn sàng chịu tổn thương cho tình yêu đó, để cùng chịu đau khổ cho Chúa Giêsu và cho vương quốc của Ngài.

 

Ở đây chúng ta có thể tự hỏi, làm thế nào để chúng ta làm trổ sinh hoa trái của việc tông đồ?

Benedetta, con đã nói về việc Chúa thu hút con trước bằng vẽ đẹp của Ngài như thế nào. Đó là vẻ đẹp của một hình ảnh về Đức Mẹ, với ánh mắt đặc biệt nhìn xuyên qua trái tim con và khiến con muốn hiểu rõ hơn về Đức Mẹ. Người nữ đó là ai? Điều đó không diễn tả được bằng lời nói, ý tưởng trừu tượng hay tam đoạn luận lạnh lùng. Tất cả bắt đầu với một cái nhìn đẹp làm say đắm con. Sự khôn ngoan tuyệt vời đã được ẩn giấu trong lời nói của con. Chúng ta hãy chú ý tới cái đẹp, đến một cảm giác tuyệt vời có khả năng mở ra những chân trời mới và đưa ra những vấn nạn mới.

Một cuộc sống tận hiến không có khả năng cởi mở trước những bất ngờ chỉ là một cuộc đời nửa vời. Chúa đã kêu gọi chúng ta và đưa chúng ta vào thế giới này không phải để áp đặt lên chúng ta nghĩa vụ với mọi người, hoặc đặt nhiều gánh nặng lên chúng ta, nhưng là để chia sẻ niềm vui, một chân trời mới tươi đẹp và đầy ngạc nhiên. Tôi thực sự thích những lời của Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI, những lời mà tôi cho rằng không chỉ đúng mà còn là những lời tiên tri cho thời đại chúng ta, Giáo hội không phát triển bằng cách chiêu dụ mà bằng sự hấp dẫn. “Rao giảng Đức Kitô có nghĩa là cho thấy rằng: tin Ngài và theo Ngài không chỉ là điều đúng và chính đáng, mà còn là một cái gì đẹp, có khả năng đổ đầy đời sống bằng sự rực rỡ mới mẻ và niềm vui sâu xa, ngay cả giữa những hoàn cảnh khó khăn” (Evangelii Gaudium, 167). Điều này có nghĩa là chúng ta không ngại tìm kiếm những biểu tượng và hình ảnh mới, ví dụ âm nhạc đặc biệt có thể giúp đánh thức trong người dân Thái Lan sự kinh ngạc mà Chúa muốn ban cho chúng ta. Chúng ta đừng sợ tiếp tục đi gieo hạt giống Tin Mừng. Chúng ta cần tìm kiếm những cách mới để thông truyền Lời Chúa, những cách có khả năng huy động và thức tỉnh một khao khát muốn tìm biết Chúa. Chúa là ai? Đấng chịu đóng đinh mà những người này đang tin theo là ai?

Khi tôi chuẩn bị cho cuộc họp này, tôi đã đọc, với một nỗi đau, rằng đối với nhiều người, Kitô giáo là một đức tin ngoại quốc, một tôn giáo dành cho người nước ngoài. Điều này sẽ thúc đẩy chúng ta tìm cách nói về đức tin trong chính ngôn ngữ bản địa “phương ngữ”, giống như một người mẹ hát những bài hát ru cho con mình. Với sự thân mật tương tự, chúng ta hãy khoác cho đức tin một khuôn mặt và xác thịt Thái Lan, điều này quan trọng hơn nhiều so với việc chỉ biên dịch. Hãy để Tin Mừng bỏ đi trang phục nước ngoài; hãy để cho Tin Mừng “hát” cách đơn giản với âm nhạc bản địa của vùng đất này và truyền cảm hứng cho những trái tim của anh chị em chúng ta với cùng một vẻ đẹp khiến trái tim chúng ta rực cháy. Tôi khuyến khích anh chị em cầu nguyện với Đức Mẹ, đấng đã làm say đắm Benedetta bằng vẻ đẹp của mình, và cầu nguyện tự tin đơn sơ như một đứa trẻ rằng: “giờ đây, hãy ban cho chúng con một sự nhiệt thành mới, được sinh ra từ sự phục sinh, mà chúng con có thể mang đến cho tất cả mọi người Tin Mừng về sự sống chiến thắng cái chết. Hãy cho chúng con một lòng can đảm thiêng liêng để tìm kiếm những con đường mới, hầu món quà về vẻ đẹp không phai mờ có thể đến với mọi người” (Evangelii Gaudium, 288).

Cái nhìn Đức Mẹ thúc đẩy chúng ta nhìn vào nơi Đức Mẹ nhìn, hướng mắt Chúa Giêsu và làm bất cứ điều gì Ngài nói với chúng ta (x. Ga 21-12). Chúa Giêsu là một ánh mắt quyến rũ bởi vì ánh mắt ấy có thể thâm nhập vào bên trong để tìm và tôn vinh vẻ đẹp đích thực hiện diện trong mỗi người. Đó là một cái nhìn mà như Tin Mừng dạy chúng ta, phá vỡ mọi định mệnh, chủ nghĩa số phận và giai cấp. Khi nhiều người chỉ nhìn thấy một tội nhân, một kẻ phạm thượng, một người thu thuế, một kẻ bất lương hay thậm chí là một kẻ phản bội, thì Chúa Giêsu lại có thể nhận ra đó là những tông đồ. Đó là vẻ đẹp mà ánh mắt của Ngài mời chúng ta loan báo, một ánh mắt biến đổi và phát huy những điều tốt nhất ở người khác.

Đối với những đánh động đầu tiên trong ơn gọi của anh chị em, nhiều người trong những năm đầu tham gia vào các hoạt động của những người trẻ, những người muốn đưa Tin Mừng vào thực tế và đi ra khỏi thành phố để thăm những người túng thiếu, bị bỏ rơi và thậm chí bị coi thường, trẻ mồ côi và người già. Chắc chắn nhiều người trong số anh chị em đã lần lượt được Chúa đến thăm, Ngài đã khiến anh chị em thấy rằng: Ngài đang kêu gọi anh chị em từ bỏ tất cả, từ bỏ chính mình trong từng giây phút để tìm lại chính mình. Trong khuôn mặt của những người chúng ta bắt gặp trên đường phố, chúng ta có thể khám phá vẻ đẹp khi coi nhau như anh chị em. Chúng ta thấy họ không còn là trẻ mồ côi, vô chủ, bị ruồng bỏ hay bị coi thường. Bây giờ mỗi người trong số họ có khuôn mặt của “một anh chị em được Chúa Giêsu Kitô cứu chuộc. Đó là những gì làm nên một Kitô hữu đích thực! Sự thánh thiện, cách nào đó, có thể được hiểu từ ngoài sự công nhận sống động này về phẩm giá của mỗi con người” (Gaudete et Exsultate, 98). Tôi muốn khuyến khích tất cả anh chị em, những người hàng ngày dành cả cuộc đời phục vụ Chúa Giêsu trong anh chị em mình, như Đức cha Joseph tự hào chỉ ra khi giới thiệu về anh chị em. Rất nhiều anh chị em đang nhìn thấy vẻ đẹp nơi những người, mà người khác chỉ nhìn thấy sự khinh miệt, từ bỏ hoặc một đối tượng của sự thỏa mãn tình dục. Theo cách này, anh chị em là một dấu chỉ cụ thể về lòng thương xót của Chúa, anh chị em đang sống và thi hành việc xức dầu của Đấng Thánh trên vùng đất này.

Việc xức dầu như vậy cần việc cầu nguyện. Thành quả việc tông đồ đòi hỏi và được duy trì bởi lòng trung thành với lời cầu nguyện sâu sắc. Cầu nguyện sâu sắc như những người cao tuổi không ngừng cầu nguyện Mân côi. Có bao nhiêu người trong chúng ta đã nhận được đức tin từ ông bà của chúng ta, từ việc nhìn thấy họ làm việc nhà với chuỗi tràng hạt trong tay, để thánh hóa ngày sống của họ. Đây là sự suy ngẫm trong hành động, làm cho Thiên Chúa trở thành một phần của những điều nhỏ nhặt mỗi ngày. Điều quan trọng là Giáo hội ngày nay có thể loan báo Tin Mừng cho tất cả mọi người, ở mọi nơi, trong mọi dịp, không do dự và không sợ hãi (x. Evangelii Gaudium, 23); như một người mà mỗi buổi sáng, trò chuyện với Chúa, rồi được sai đi lần nữa. Không có cầu nguyện, cuộc sống và sứ mệnh của chúng ta sẽ mất tất cả ý nghĩa, sức mạnh và lòng nhiệt thành.

Thánh Phaolô VI nói rằng một trong những trở ngại tồi tệ nhất đối với việc truyền giáo là thiếu lòng nhiệt thành (x. Evangelii Nuntiandi, 80). Đối với tu sĩ, linh mục và giáo lý viên, lòng nhiệt thành đó được nuôi dưỡng bằng một cuộc gặp gỡ sóng đôi: vừa với Chúa, và vừa với anh chị em. Chúng ta cũng cần tìm không gian để có thể trở về nguồn và uống nước hằng sống. Đắm chìm trong vô số trách nhiệm, chúng ta cần tìm kiếm nơi yên tĩnh để cầu nguyện và nhớ rằng Chúa đã cứu thế giới và chúng ta được mời gọi, kết hợp với Ngài, để mọi người cảm thấy sự cứu rỗi ấy.

Một lần nữa, tôi cảm ơn anh chị em vì cuộc sống của anh chị em, vì chứng tá và sự dấn thân quảng đại của anh chị em. Tôi xin anh chị em, vui lòng, không bị cám dỗ nghĩ rằng anh chị em là số ít. Nhưng thay vào đó, hãy nghĩ về bản thân anh chị em như những công cụ nhỏ bé trong bàn tay sáng tạo của Thiên Chúa. Ngài sẽ viết cho cuộc đời của anh chị em những trang đẹp nhất về lịch sử cứu độ ở vùng đất này.

 

Hãy nhớ cầu nguyện cho tôi, và yêu cầu những người khác cũng làm như vậy.

Cảm ơn anh chị em.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô