Như Những Cánh Chim Không Mỏi

09/03/2026
20

Có những buổi chiều rất lặng, khi nhìn những cánh chim bay qua bầu trời, ta chợt tự hỏi: chúng đã bay bao lâu rồi? Bay qua bao mùa gió, bao chặng đường dài của bầu trời rộng lớn? Và liệu có lúc nào đôi cánh ấy chùng xuống vì mỏi mệt?
Giữa dòng đời vội vã, cũng có những con người đang lặng lẽ bước đi như thế. Họ không ồn ào, không phô trương, chỉ âm thầm sống, âm thầm phục vụ, và âm thầm trung tín với một lời gọi đã vang lên trong tâm hồn từ rất lâu.
Nhìn họ, nhiều người tự hỏi: điều gì đã giúp họ đi mãi như vậy?
Ai đi mãi mà không thấy mỏi?
Ai bước mãi mà không thấm mệt?

Con người vốn mong manh. Trong dòng chảy của những ngày tháng với bao công việc quen thuộc lặp lại từng ngày tưởng chừng giống hệt nhau, đôi khi ta cảm thấy mình đang lặng lẽ bước đi trên một hành trình dài như chưa thấy điểm dừng. Đời sống thánh hiến cũng không nằm ngoài kinh nghiệm rất người ấy.
Đời sống ấy được dệt nên từ những điều rất quen thuộc: giờ kinh, công việc phục vụ, những bổn phận âm thầm, những hy sinh không ai biết đến. Tất cả lặp lại như nhịp điệu trầm lắng của một khúc ca quen.
Như những cánh chim miệt mài bay giữa bầu trời rộng lớn, người ta chẳng biết chúng đã bay qua bao mùa gió. Và đôi khi người ta tự hỏi: liệu những đôi cánh ấy có đang mỏi đi không?
Thế nhưng khi nhìn sâu hơn, ta nhận ra rằng đời sống thánh hiến không phải là một vòng lặp vô nghĩa. Nó giống như hành trình của những cánh chim giữa bầu trời bao la. Có những ngày gió thuận đưa cánh bay cao, nhưng cũng có những ngày gió ngược khiến hành trình trở nên chông chênh. Có lúc cánh chim lướt nhẹ trong ánh nắng, cũng có khi chao đảo giữa những tầng mây mù.
Nhưng cánh chim vẫn tiếp tục bay. Không phải chỉ vì sức riêng của nó, nhưng vì bầu trời vẫn mở rộng để nâng đỡ đôi cánh ấy.
Người sống đời thánh hiến cũng vậy. Họ không “bay” bằng sức mình, nhưng bằng tình yêu của Đấng đã gọi, đã chọn và vẫn đang âm thầm nâng đỡ họ từng ngày.

Những ngày tĩnh tâm vì thế trở thành một khoảng trời đặc biệt trong hành trình ấy. Đó không chỉ là những ngày nghỉ ngơi, nhưng là những ngày trở về: trở về với nguồn mạch của ơn gọi, trở về với tiếng gọi đầu tiên đã từng làm trái tim rung động, trở về với ánh mắt của Đấng đã nhìn và cất tiếng gọi: “Hãy theo Ta.”
Trong thinh lặng của những ngày tĩnh tâm, người thánh hiến nhận ra một sự thật rất khiêm tốn: dù cố gắng sống tốt đến đâu, con người vẫn mang trong mình những giới hạn. Vẫn có thể vấp ngã, vẫn yếu đuối, vẫn có lúc bị cuốn vào vòng xoáy của những mệt mỏi và những sai lầm.
Và sâu trong tâm hồn, người sống đời tận hiến ngày càng ý thức rõ hơn về sự mong manh của chính mình. Nhưng chính ở đó, trong thinh lặng, họ mang tất cả đặt vào tay Thiên Chúa.
Những phút yếu lòng trở thành lời cầu nguyện.
Những mệt mỏi trở thành của lễ.
Những giọt mồ hôi và nước mắt âm thầm trở thành hạt giống cho sứ mạng.
Và rồi từ chính nơi thinh lặng ấy, họ lại đứng lên. Không phải bằng sức riêng, nhưng bằng sức mạnh của Đấng đã gọi họ. Chính Ngài biến những giới hạn nhỏ bé của con người thành nguồn năng lượng mới cho hành trình phục vụ.
Vì thế, người ta vẫn thấy họ tiếp tục bước đi.
Không phải vì họ không mệt.
Nhưng vì họ đã học cách dâng cả sự mệt mỏi của mình cho Thiên Chúa.
Không phải vì họ mạnh mẽ hơn người khác.
Nhưng vì họ biết nơi nào là nguồn sức mạnh thật sự.

Chúa Giêsu không đứng bên ngoài những cuộc chiến nội tâm của con người. Ngài bước vào đó. Ngài mang lấy sự mệt mỏi của nhân loại, mang lấy những yếu đuối của chúng ta, và biến tất cả thành nơi tình yêu được tỏ bày.
Ngài sống trong những cố gắng nhỏ bé để trung tín, trong những bước chân âm thầm của người đang cố gắng sống trọn ơn gọi của mình. Và Ngài “chết” trong những hy sinh lặng lẽ mà không ai nhìn thấy, trong những của lễ âm thầm được dâng lên từ một trái tim yêu mến và khao khát trở nên khí cụ bình an của Người.
Có lẽ vì thế mà những bước chân của đời thánh hiến vẫn tiếp tục.
Không phải vì họ không mệt.
Không phải vì họ không yếu đuối.
Nhưng vì có một tình yêu lớn hơn đang nâng đỡ họ.

 

Sau những ngày tĩnh tâm, người tu sĩ không trở nên mạnh mẽ theo nghĩa của thế gian. Nhưng họ trở nên nhẹ nhàng hơn. Nhẹ nhàng vì nhận ra rằng hành trình này không phải do mình gánh vác một mình.
Bầu trời của ơn gọi vẫn ở đó.
Tiếng gọi ban đầu vẫn ở đó.
Và Đấng đã gọi vẫn đang âm thầm đồng hành.
Vì thế, những cánh chim lại tiếp tục bay.
Không phải vì chúng không biết mỏi,
nhưng vì bầu trời vẫn còn đó.
Không phải vì con đường luôn thuận gió,
nhưng vì có một Đấng vẫn âm thầm chờ ở cuối hành trình.
Vì thế người thánh hiến vẫn bước đi,
vẫn bay qua những mùa gió ngược của cuộc đời,
mang trong tim mình một xác tín rất lặng mà rất sâu:
Điểm hẹn vẫn còn
Người hẹn vẫn một tình yêu theo năm tháng đợi chờ!

Bài Viết: Maria Thiên Ân