Được Rửa Tội Và Được Sai Đi: ngày 12 tháng 10 năm 2019

11/10/2019
111
 

Lời Chúa: Ge 4, 12-21; Tv (97, 1-2, 5-6, 11-12; Lc 11, 27-28

Trong bài Tin Mừng ngắn ngủi hôm nay chúng ta nghe thấy từ “Phúc”. Từ này ngụ ý đề cập đến trạng thái tinh thần hạnh phúc, trong đó niềm vui thực sự được trải nghiệm trong tâm hồn, nhưng nó cũng có thể được sử dụng để có nghĩa là "được tôn trọng" hoặc "được tôn kính". Vậy những ai  xứng đáng được gọi là người “được chúc phúc”? Câu trả lời của Đức Giêsu rất rõ ràng và trực tiếp: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa” (Lc 11, 28). Những lời này mở đường cho một suy tư sâu sắc về ơn gọi truyền giáo của các Ki-tô hữu. Ý nghĩa sâu xa hơn của việc lắng nghe lời Chúa đã được mạc khải cho chúng ta thông qua một hình ảnh khác thường được các ngôn sứ đưa ra trong Cựu Ước. Ê-dê-ki-en đã được lệnh: “Hỡi con người, thấy gì, cứ việc ăn! Hãy ăn cuộn sách này rồi đi nói với nhà Ít-ra-en”. Tôi mở miệng ra, và Người cho tôi ăn cuộn sách ấy (Ed 3, 1-2). Giê-rê-mi-a thì nói: “Gặp được lời Chúa, con đã nuốt vào, lời Ngài làm cho con hoan hỷ, làm vui thoả lòng con (Gr 15, 16).

Nghe lời Chúa đích thực có nghĩa là "ăn Lời Chúa", suy ngẫm về Lời Chúa, trú ngụ trong Lời Ngài, và đưa Lời Chúa vào trong lòng. Điều này cho phép Lời Chúa bén rễ trong lòng chúng ta, phát triển trong ý thức của chúng ta, để thách thức các giá trị và thái độ của chúng ta. Cuộc sống của chúng ta và tình yêu của Thiên Chúa đan xen với nhau. Điều này đòi hỏi một sự từ bỏ liên lỉ vì Thiên Chúa, sự từ bỏ không đơn giản và cũng không tự động. Việc các ngôn sứ ăn Lời Chúa ngụ ý đến việc ăn tiệc Thánh Thế.

Phần thứ hai trong lời cảnh báo của Chúa Giêsu tập trung vào việc sống Lời Chúa. Điều này đòi hỏi một cam kết chắc chắn để đưa Lời Chúa vào thực tế, tuân thủ các mệnh lệnh của Chúa, đưa tình yêu của Chúa vào hành động một cách cụ thể, để chuyển tải thông điệp của Thiên Chúa vào cuộc sống hàng ngày. Mặc dù nhiệm vụ này có một khía cạnh cá nhân, nhưng nó cũng liên quan đến một cam kết xã hội mạnh mẽ. Làm thế nào để chúng ta cho thấy rằng chúng ta thực sự lắng nghe lời của Chúa và đáp lại bằng Đức tin? Chúng ta có thể lấy cảm hứng từ thánh Gia-cô-bê khi ngài nói rằng: “tôi sẽ hành động cho bạn thấy thế nào là tin” (Gc 2, 18), và tôi sẽ cho thấy rằng tôi đã lắng nghe Lời Chúa.

Trong thời gian gần đây, các Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hội nhập "nghe" Lời Chúa và "đưa Lời Chúa vào thực hành"; chúng ta phải là "người nghe" và đồng thời là "người làm". Truyền giáo đòi hỏi cả sự suy ngẫm và hành động cụ thể. Chúng ta nên nhớ lại thách đố mà Đức Giáo Hoàng Phao-lô VI trình bày trong tông huấn Evangelii Nuntiandi: “Người thời nay tin vào các chứng nhân hơn là thầy dạy, và nếu họ có tin vào thầy dạy là vì các thầy dạy ấy đã là những chứng nhân” (EN 41).

Một nghiên cứu cẩn thận về Tân Ước đã cho thấy rằng người đầu tiên nhận được danh dự “được chúc phúc” không ai khác là Đức Maria. Thánh Luca khi mô tả cảnh gặp gỡ giữa Đức Maria và bà Ê-li-za-bet và đã ghi nhận rằng “Bà Ê-li-za-bet được đầy tràn Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mạng cũng được chúc phúc... em thật có phúc vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em”. Đức Maria được chúc phúc bởi vì Mẹ tin. Mẹ tin vào lời Thiên Chúa nói qua thiên thần. Mẹ tin và đáp lại Thiên Chúa bằng tiếng “xin vâng” vô điều kiện.

Rõ ràng là những lời của Đức Giêsu nói đến Đức Trinh Nữ Maria. Câu 27 và 28 rõ ràng ám chỉ về Mẹ của Người, như một ví dụ không thể chối cãi về thái độ này nơi một môn đệ phải có để đón nhận Lời (xin xem Lc 2, 16-21), vì chỉ vài câu trước đó Tin Mừng Luca nói rằng Đức Maria “giữ tất cả những điều đó và suy niệm trong lòng” (Lc 2,19). "Giữ" ở đây có nghĩa là giữ gìn, bảo vệ, ghi nhớ trong kỷ niệm và luôn liên quan đến sự chuyên tâm và trách nhiệm. Nhưng Đức Trinh Nữ Maria, bên cạnh việc “giữ” những điều ấy và suy niệm trong lòng, Mẹ còn cố gắng hiểu ý nghĩa thực sự của những gì đang xảy ra.

Tin Mừng hôm nay không nên được giải thích như là một lời chối bỏ thân mẫu của Chúa Giêsu; đúng hơn, nó nhấn mạnh việc chú tâm vào lời Chúa, bởi lý do đức tin, thì Lời Chúa quan trọng hơn mối liên hệ ruột thịt với Chúa Giêsu. Lời khẳng định này cũng được tìm thấy trong các đoạn Tin Mừng khác (Mt 12,48; Mc 3,33 và Lc 8,21) trong đó Chúa Giêsu hỏi: "Ai là mẹ tôi và ai là anh em tôi"? Chúa Giêsu chỉ ra một cách rõ ràng tầm quan trọng của việc đón nhận và tuân hành Lời Chúa.

Một đoạn văn trong hiến chế tín lý “Lumen Gentium” của công đồng Vaticano II đã nhìn nhận: “Trong thời gian Chúa đi rao giảng, Mẹ đã đón nhận lời của Người, những lời cho thấy Con của Mẹ, khi đặt Nước Trời lên trên cách suy nghĩ và mối liên hệ theo huyết nhục, đã tuyên bố những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa (x. Mc 3,35 và song song; Lc 11,27-28), như chính Mẹ đã trung tín thực hành (x. Lc 2,19 và 51), mới thật là người có phúc. Như thế, Đức Trinh Nữ đã tiến bước trong cuộc lữ hành đức tin, trung thành hợp nhất với Con cho đến tận dưới chân Thập Giá, Mẹ đã đứng đó theo như ý định của Thiên Chúa (LG 58).

Hình ảnh Đức Maria như một người môn đệ trung tín sống một cuộc lữ hành đức tin thu hút sự nhạy cảm của những người hiện đại và sự hiểu biết của Giáo hội trong lời kêu gọi trở thành môn đệ. Đức Giáo Hoàng Phanxicô viết trong tông huấn “Niềm Vui Tin Mừng”, một vài lần trích dẫn tông huấn “Mẹ Đấng Cứu Chuộc” của Đức thánh Giáo Hoàng Gioan Phao-lô II. "Maria là người phụ nữ của đức tin, sống và tiến bước trong đức tin, và cuộc lữ hành đức tin đặc biệt của Mẹ diễn tả một điểm quy chiếu không ngừng cho Giáo Hội. Đức Maria để cho mình được Chúa Thánh Thần hướng dẫn trên hành trình đức tin hướng đến đích điểm của việc phục vụ và đơm hoa kết trái. Hôm nay chúng ta nhìn lên Mẹ và cầu xin Mẹ trợ giúp chúng ta loan báo Tin mừng cứu độ cho tất cả mọi người và đến lượt có thể làm cho những người môn đệ mới trở thành những nhà truyền giáo.  'Đây là cách mà Đức Maria, trong nhiều năm, đã sống mật thiết với mầu nhiệm của Con mẹ, và tiến tới trong cuộc lữ hành đức tin của mình" (EG 287).

Chúng ta biết rằng một phần cần thiết và thậm chí không thể thiếu của việc chia sẻ lời như Tin Mừng là cung cấp thông tin. Nhưng nó không phải là điều đầu tiên, hoặc thậm chí là điều quan trọng nhất. Chia sẻ lời không phải chủ yếu là nói, nhưng chủ yếu là làm chứng. Luca trình bày niềm tin này một cách rất mạch lạc trong câu chuyện Gioan Tảy Giả sai hai trong số môn đệ của ngài, các môn đệ hỏi Chúa Giêsu xem Ngài có phải là Đấng Thiên Sai hay không (xem Lc 7, 18). Chúa Giêsu, thay vì một câu trả lời, ngài đưa ra bằng chứng không thể chối cãi, chỉ ra rằng triều đại nước Thiên Chúa đang đến. Tin Mừng nói, "Khi đó, Chúa chữa lành cho họ nhiều bệnh tật, đau khổ và những người bị quỷ ám; Ngài cũng làm cho nhiều người mù được thấy "(Lc 7, 21). Điều tốt lành sâu sắc nhất của Tin mừng mà Chúa Giêsu Ki-tô mang đến không phải ở mức độ của những gì có thể nói về mặt lý thuyết, nhưng là trong những kết quả hiện hữu. Sau đó, Lời cần các môn đệ là những người, như Đức Trinh Nữ, muốn lắng nghe với sự cởi mở và sống với lòng quảng đại.
Trích từ tác phẩm: "Được Rửa Tội Và Được Sai Đi"