Kinh Truyền Tin (13/09): Sự tha thứ xua tan những đám mây dày đặc nhất

13/09/2026
60



Kinh Truyền Tin (13/09): Sự tha thứ xua tan những đám mây dày đặc nhất

Trưa Chúa Nhật ngày 13/09, Đức Thánh Cha đã cùng đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. Trước khi đọc kinh, ngài đã có một bài suy tư ngắn về đoạn Tin Mừng Chúa Nhật 24 thường niên.

 

Vatican News

Bài suy tư của Đức Thánh Cha trước khi đọc Kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến, chúc Chúa Nhật tốt lành!

Hôm nay, Tin Mừng (x. Mt 18,21-35) nói với chúng ta về một giá trị nền tảng của đời sống Kitô hữu: sự tha thứ. Chúa Giêsu đã giảng dạy và làm chứng về điều ấy cho đến tận thập giá, khi Người cầu nguyện cùng Chúa Cha cho những kẻ bách hại mình, với những lời mà tất cả chúng ta đều biết: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34).

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, chính Phêrô hỏi Thầy về chủ đề này: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha thứ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” (Mt 18,21). Lời của ông cho thấy một tấm lòng quảng đại: trong Kinh Thánh, số bảy tượng trưng cho sự trọn vẹn, và “tha thứ bảy lần” có nghĩa là tha thứ hết sức rộng lượng. Tuy nhiên, câu trả lời của Chúa Giêsu còn vượt xa hơn: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (c. 22), nghĩa là vượt quá mọi giới hạn, không đo lường.

Để làm sáng tỏ hơn tư tưởng của mình, Đấng Cứu Độ kể dụ ngôn về một người đầy tớ mắc nợ chủ một khoản quá lớn, đến nỗi thực tế không thể trả nổi. Được chủ miễn nợ chỉ vì lòng thương xót, nhưng người ấy lại không tỏ cùng một lòng thương xót đối với một người bạn của mình; vì thế, anh bị khiển trách và bị trừng phạt nghiêm khắc (cc. 23-30).

Qua những lời này, Chúa Giêsu nhắc chúng ta rằng ân ban và sự tha thứ là nền tảng của cuộc sống chúng ta. Mọi sự đều được Thiên Chúa ban cho vì tình yêu vô điều kiện, và không ai trong chúng ta có thể nói mình đáp lại trọn vẹn sự tốt lành ấy. Vì thế, tính nhưng không – vô vị lợi, vốn là nguồn mạch của chính sự sống chúng ta, cũng là quy luật tốt đẹp nhất cho đời sống chung. Chúng ta cảm nghiệm điều này mỗi ngày. Tha thứ là điều không thể thiếu; nếu thiếu tha thứ thì không thể sống trong bình an: sớm hay muộn, trong tâm hồn và giữa con người với nhau, sẽ nảy sinh những xung đột, lời buộc tội, oán hận và báo thù, phá hủy các mối tương quan, chia rẽ các gia đình, gây nên chiến tranh.

Chỉ sự tha thứ mới giải thoát và mang lại ánh sáng, cả ở những nơi mà trong một lúc nào đó, sự nghèo nàn vật chất và luân lý của con người đã làm cho chân trời trở nên u ám và hành trình trở nên bất định. Sự tha thứ, như một làn gió tốt lành, xua tan cả những đám mây dày đặc nhất, để ánh mặt trời lại xuất hiện. Chính thánh Phêrô đã nhiều lần cảm nghiệm điều này trong đời mình; cách riêng, sau khi chối bỏ Chúa Giêsu trong cuộc Thương Khó, khi gặp lại Đấng Phục Sinh trên bờ hồ, ông chỉ nghe một câu hỏi: “Simôn […], con có yêu mến Thầy không?” (Ga 21,15), cùng với lời mời gọi: “Hãy theo Thầy!” (c. 19). Như thể vào lúc khởi đầu, trong ngày gặp gỡ đầu tiên của họ, gần như chưa có điều gì xảy ra. Chính đức ái biết quên và chữa lành ấy sẽ xác nhận sứ mạng của vị đứng đầu các Tông đồ.

Vì thế, chúng ta hãy xin Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của Lòng Thương Xót, giúp chúng ta luôn biết tha thứ, cả khi khó thực hiện bước đầu tiên, và can đảm, kiên trì lan tỏa ánh sáng dịu hiền và chữa lành của tình yêu, tình yêu chiến thắng hận thù và tháo gỡ mọi oán hận.

 

 Nguồn:vaticannews.va