GIAO THỪA – GIÂY PHÚT LINH THIÊNG CỦA THỜI GIAN CHÚA BAN

06/02/2024
987


GIAO THỪA – GIÂY PHÚT LINH THIÊNG CỦA THỜI GIAN CHÚA BAN

 

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Chúng ta đang tham dự Thánh Lễ Giao Thừa. Theo chữ Nho, "giao" là trao, còn "thừa" là nhận lãnh để tiếp tục. Trao nhận cái gì và ai trao, ai nhận ? Thưa năm cũ trao thời gian lại cho năm mới đón nhận và tiếp nối. Bởi vậy, khoảng khắc gian giao thừa này là lúc rất thích hợp để chúng ta suy nghĩ về thời gian. Đồng thời, cùng nhau cảm nghiệm sự linh thiêng của thời gian mà Chúa tặng ban cho mỗi người.

Xin mượn một câu chuyện kể để làm điểm tựa cho chúng ta suy nghĩ : có một chàng thanh niên đang đứng dưới gốc cây để chờ người yêu. Anh cứ ngó chiếc đồng hồ và sốt ruột vì chưa tới giờ hẹn. Anh đứng ngồi không yên, cứ đi đi lại lại hoài. Anh mong sao cho thời gian qua nhanh đề người yêu sớm đến. Quả đúng như ai đó đã nói:  "Thời gian là một cái gì đó rất chậm đối với kẻ đang chờ, rất nhanh đối với người đang sợ, rất dài đối với kẻ đang buồn, rất ngắn đối với người đang vui. Nhưng đối với kẻ đang yêu thì thời gian hình như không hiện hữu ". Bỗng một vị tiên hiện ra ban cho anh một chiếc đồng hồ đặc biệt, hễ xoay tới một vòng là thời gian tiến nhanh như mình mong muốn. Nhưng vị tiên căn dặn anh chớ nên lạm dụng chiếc đồng hồ ấy. Vị tiên vừa biến đi là anh chàng vội vàng vặn đồng hồ, và người yêu liền đến. Hai người ôm nhau tha thiết. Nhưng chỉ ôm nhau thì chưa thỏa lòng, anh chàng lại muốn mau tới ngày cưới để hai người được sống mãi bên nhau. Anh lại vặn đồng hồ nữa, và thấy mình đang đám cưới. Vẫn chưa thỏa mãn, anh lại muốn mau có con, nên lại vặn, và thấy mình có con. Rồi anh muốn con mình mau lớn. Lại vặn đồng hồ và thấy con mình đã lớn. Nhưng nó chưa có sự nghiệp, chưa có gia đình. Ông lại vặn đồng hồ – bây giờ thì tôi gọi anh chàng kia bằng ông vì lúc đó người này đã khá nhiều tuổi – ông vặn đồng hồ thì thấy con mình có nghề nghiệp, có gia đình. Ông lại muốn có cháu để bồng, rồi lại muốn có chắt, chút, chít… cứ thế ông vặn, vặn, vặn và thời gian cứ tiến tới vùn vụt. Một hôm ông không vặn nổi chiếc đồng hồ ấy nữa và chợt khám phá mình đã quá già, đang nằm trên giường hấp hối. Khi đó ông mới sực nhớ lời khuyến cáo của vị tiên là chớ nên lạm dụng chiếc đồng hồ kỳ diệu ấy. Nhưng khi đó hối tiếc thì đã muộn. Bây giờ ông gần chết rồi mà hầu như chưa hưởng được những niềm vui của tuổi thanh xuân. Ông tiếc vô cùng. Ông lấy hết sức tàn còn sót lại để vặn ngược chiếc đồng hồ. Ông có vặn nổi không ? Không nổi nữa rồi. Nhưng ông lại cố sức một lần nữa. May thay lần này ông thành công. Ông thấy mình trở lại thành một người thanh niên đang đứng dưới gốc cây ngày xưa chờ người yêu. Mặc dù chưa tới giờ người yêu đến, nhưng anh – bây giờ ta lại gọi người ấy bằng anh vì người ấy đã trẻ lại – anh không sốt ruột nữa. Anh đưa mắt nhìn những khóm hoa chung quanh, lắng tai nghe tiếng chim hót trên cành, hít thở những luồng gió mát ngoài đồng nội. Và anh thấy cái giây phút hiện tại đẹp quá, hạnh phúc quá…

Ngụ ý của câu chuyện rất rõ : hãy biết xử dụng thời gian hiện tại Chúa ban, hãy tận hưởng những niềm vui của hiện tại, và hãy làm những việc phải làm của hiện tại.

- Có những người, nhất là những người trẻ, chỉ lo ngóng tới tương lại ; ngược lại, có những người, đặc biệt là những người già, chỉ nhớ về quá khứ. Còn hiện tại thì ít ai để ý tới. Nhưng mà thời gian hiện tại mới chính là thời gian có ý nghĩa và giá trị nhất, vì quá khứ có ích gì nếu không trở thành kinh nghiệm để ta áp dụng cho hiện tại được tốt hơn ; và tương lại sẽ chẳng ra sao hết nếu không được xây dựng bằng hiện tại bây giờ.

- Trong việc làm ăn, nhiều người cứ mãi chần chờ do dự : "Đợi sau này có chút vốn, tôi sẽ làm thế này, làm thế nọ"

- Trong việc chăm sóc gia đình, nhiều người vạch ra biết bao dự định tốt đẹp : con cái đang hư dần trước mắt mà không lo sửa dạy ngay, cứ ngồi đó mà vẽ ra những dự định : "sau này, tôi sẽ dạy dỗ con cái cách này cách nọ"

- Trong việc sống đạo cũng thế, nhiều người nguội lạnh, rối rắm, khi được người khác nhắc nhở đã trả lời : “Bây giờ đang túng thiếu quá, rất bận làm ăn, đợi tới khi khá hơn sẽ trở lại nhà thờ”; “Bây giờ trong nhà còn nhiều chuyện rắc rối phải giải quyết, đợi khi giải quyết xong sẽ tính tới chuyện linh hồn”. Bởi vậy có chuyện sau đây : một hôm các quỷ họp ban tham mưu để vạch ra kế hoạch cám dỗ cho loài người mất linh hồn. Một tên quỷ đưa ý kiến “Ta hãy nói với họ là Chúa rất nhân từ, cứ phạm tội rồi xưng tội, Chúa sẽ tha hết”. Ý kiến ấy không được chấp thuận. Tên khác đề nghị: “Ta hãy nói với họ là không có Thiên Chúa, không có thiên đàng hỏa ngục gì sất”. Ý kiến này cũng không được coi là hay nhất. Cuối cùng chính Luxiphe đưa đề nghị và mọi quỷ đều coi là tuyệt vời nhất, hữu hiệu nhất. Cám dỗ hay nhất ấy là “Hãy nói với người ta rằng có Thiên Chúa, có thiên đàng, có hỏa ngục, nhưng còn lâu lắm họ mới chết, nên đừng vội ăn năn sám hối”.

Vâng, một năm đã trôi qua, chắc hẳn chúng ta đã làm mất biết bao nhiêu thời giờ của 365 ngày qua để không làm gì hết, hoặc chỉ làm những việc phụ thuộc hay những điều tội lỗi. Trong giây phút giao thừa này chúng ta hãy xin Chúa tha thứ vì điều đó. Và năm mới sắp đến, Chúa lại ban cho chúng ta thêm 365 ngày nữa. Chúng ta hãy cám ơn Chúa, hãy đón nhận thời gian Chúa ban và cố gắng sử dụng tốt khoảng thời gian mới này, sử dụng tốt từng ngày từng phút từng giây để lo làm ăn chăm chỉ lương thiện, để chăm sóc gia đình và nhất là để lo sống đạo. Nhưng thế nào là sử dụng tốt thời giờ Chúa ban ? Thưa là từng phút giây lo chu toàn những bổn phận của mình với hết tâm tình yêu thương, bởi vì, như một chùm câu châm ngôn xin trích để kết thúc bài chia sẻ đơn sơ này :

Chúng ta hãy bình tĩnh chu toàn bổn phận với tâm tình yêu thương trong từng giây phút của thời gian hiện tại. Còn tôi, một năm nữa đã trôi qua trong cuộc đời mình với bao nỗi thăng trầm :

Có những nụ cười bên những dòng nước mắt.
Có những niềm vui chen lẫn nỗi buồn đau.
Thành công qua thất bại lại đón chào.
Lúc hăng say khi chán chường rời rã.
Có những phút tôi dâng trao tất cả.
Nhưng âm thầm lấy lại từng giây
Khi bình an khi âu lo khắc khoải
Lúc tin yêu, lúc mờ mịt nguy nan
Điều tôi muốn, tôi chẳng làm
Những gì không muốn, cứ tìm, cứ theo.

Có những lúc lòng đầy sốt mến
Nhưng tránh sao những ngày tháng khô khan
Khi cương quyết, lúc yếu mềm
Bao lần đứng vững, bao lần ngã sa.

Chúng ta cùng nhau bước vào năm mới với nhiều niềm vui và hy vọng trong Chúa Xuân. Amen.

 

Lm. Joseph Phan Cảnh