BÀI SUY NIỆM LỄ CHÚA HIỂN LINH – NĂM A
Ánh sáng của ơn cứu độ
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Sau lễ Giáng Sinh, Giáo hội cho chúng ta mừng lễ Chúa Hiển Linh, lễ Chúa tỏ mình ra cho dân ngoại. Đại diện là ba vị đạo sĩ từ phương Đông tìm đến Giêrusalem để triều bái Hài Nhi Giêsu.
Các Đạo Sĩ từ Phương đông là ai? Có mấy người? Tin mừng không nói đến. Nhưng người ta phỏng đoán gồm ba người vì có ba lễ vật dâng tiến. Họ là những đạo sĩ, chiêm tinh gia thường đoán vận mạng theo hình ngôi sao chỉ trên trời. Họ là những người giầu có vì giá trị lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược.
Vàng là lễ vật dành cho vua: Vàng, vua của mọi kim loại xứng hợp với lễ vật con người dâng cho vua. Cũng vậy, Chúa Giêsu là vua các vua, nhưng Ngài không cai trị bằng vũ lực nhưng bằng tình yêu, và Ngài cai quản lòng người không từ ngai vàng mà từ thập giá.
Nhũ hương là lễ vật dành cho vị tư tế: Trong việc thờ phượng nơi đền thờ và trong việc dâng lễ vật, người ta thường xông một lễ vật có mùi thơm dịu. Vị tư tế là người mở đường cho con người đến với Thiên Chúa. Vị tư tế là người bắc cầu giữa con người và Thiên Chúa .
Mộc dược là lễ vật dành cho người chết: Mộc dược là hương liệu để tắm và ướp xác người chết. Chúa Giêsu đã đến trong thế gian để sống cho con người và cuối cùng để chết cho con người. Ngài đến để ban cho con người sự sống. Vàng là để cho vua, nhũ hương cho vị tư tế, mộc dược dành cho Đấng phải chết. Đấy là những lễ vật của các nhà Chiêm tinh dâng ngay trước nôi của Hài Nhi Giêsu. Những lễ vật đó dự báo rằng Ngài là Vua chân thật, vị tư tế trọn vẹn, và sau hết Ngài là Đấng sẽ chết để cứu độ nhân loại.
Hiển linh có nghĩa là Chúa tỏ ra. Chúa Cha trên trời dùng ngôi sao lạ để dẫn đường ba nhà Chiêm tinh tới máng cỏ của Hài Nhi Giêsu, để dẫn đường cho họ tới nơi, ở đấy họ có thể thấy khuôn mặt của Thiên Chúa làm người dưới hình dạng một trẻ thơ. Thiên Chúa gợi ý những nhà Chiêm tinh này để họ từ xa mà đến, hầu nhấn mạnh rằng: mọi người trên dương gian được mời gọi chiêm ngắm khuôn mặt của Chúa Giêsu. Biết Người phụng thờ Người như trong lời nguyện mở đầu: “Lạy Cha, Cha đã tỏ Chúa Con cho mọi dân tộc bằng sự dẫn đường của ngôi sao”. Chúng ta còn nhắc lại ý nghĩa này trong bài đáp ca: “Lạy Chúa, mọi dân tộc trên mặt đất sẽ thờ lạy Chúa. Mọi vua Chúa tôn kính, muôn dân phụng sự Người”.
Thánh Phaolô trong bài đọc 2, nói lên đặc ân ấy. Ngài nói: “ Thiên Chúa đã ban cho tôi việc phân phát ân sủng cho anh em. Và nhờ Tin Mừng các dân ngoại nên đồng thừa tự, đồng đồng thông phần với lời hứa của Người trong Đức Kitô” ( Ep 3,5-6 ).
Hành trình của ba nhà Chiêm tinh đi tìm Chúa Giêsu Hài Nhi là một tiến trình:
Ba nhà chiêm tinh khao khát và tìm kiếm. Khi Chúa Giêsu sinh ra, trong khi mọi người xa gần đều lãnh đạm, mải miết với công việc của mình thì chỉ có các đạo sĩ có lòng khao khát và chờ đợi Đấng Cứu thế. Họ nghe ngóng dư luận, tra cứu sách vở, đợi chờ tín hiệu. Và qua ánh sao lạ họ đã thực sự bắt được tín hiệu.
Ba nhà chiêm tinh lên đường thực hiện cuộc tìm kiếm. Sự khao khát chưa đủ. Khao khát mà ngồi yên để chờ thì không phải là khao khát thật. Các đạo sĩ không ngồi chờ thụ động. Thấy ánh sao lạ, họ quyết tâm lên đường ngay để thực hiện cuộc tìm kiếm.
Ba nhà chiêm tinh không bỏ cuộc khi gặp thử thách. Dấn thân vào xứ lạ, đi nhưng chưa biết chắc địa chỉ mình đến. Trong suốt hành trình các đạo sĩ đã gặp không biết bao nhiêu khó khăn. Nhưng thử thách lớn nhất đối với họ xảy ra khi ngôi sao dẫn đường biến mất. Dầu vậy họ vẫn không nản lòng, cứ tiếp tục lên đường.
Ba nhà chiêm tinh nhận ra Đấng Cứu Thế. Khi đến bên máng cỏ các đạo sĩ chỉ thấy một trẻ sơ sinh. Họ đi tìm một Thiên Chúa vinh quang nhưng chỉ gặp một hài nhi nghèo hèn. Nhưng được Thánh Thần soi sáng họ đã nhận ra đó chính là Con Thiên Chúa. Họ quỳ xuống, thờ lạy và dâng lễ vật.
Ba nhà chiêm tinh đổi mới cuộc đời. Sau khi ở Bêlem về, các đạo sĩ đã sống một cuộc đời mới. Đời họ đã chuyển sang một hướng khác. Cuộc gặp gỡ với Hài nhi ở Bêlem đã đánh dấu một khúc quặt vừa bất ngờ vừa triệt để. Họ đã được ánh sáng của ngôi sao dẫn đường để ra khỏi sự tối tăm của thế gian mà tìm thấy ánh sáng của ơn cứu độ. Họ đã thắp lên một ngọn nến hơn là ngồi đó để nguyền rủa bóng tối.
Ngày xưa có một người cha có ba đứa con trai. Ông vốn sinh ra nghèo khổ, nhưng nhờ chuyên cần làm việc và cần kiệm, nên ông trở nên một điền chủ giàu có.
Lúc về già, gần đất xa trời, ông nghĩ tới chuyện chia gia tài cho các con. Nhưng ông cũng muốn xem đứa con nào thông minh nhất để phó thác phần lớn gia sản của ông cho nó.
Ông liền gọi ba đứa con đến giường bệnh, trao cho mỗi đứa năm đồng bạc và bảo mỗi đứa hãy mua cái gì có thể lấp đầy căn phòng trơ trọi mà ông đang ở.
Ba đứa con vâng lời cha cầm tiền ra phố. Người anh cả nghĩ rằng đây chỉ là một công việc dễ dàng. Anh ta ra tới chợ mua ngay một bó rơm rất lớn mang ngay về nhà. Người con thứ hai suy nghĩ kỹ lưỡng hơn: sau khi đi rảo quanh chợ một vòng, anh ta quyết định mua những bao lông vịt rất đẹp mắt.
Còn người con trai thứ ba, suy nghĩ đi, suy nghĩ lại: làm sao mua được cái gì với năm đồng bạc này, để có thể lấp đầy căn phòng lớn của cha mình. Sau nhiều giờ đắn đo, bỗng mắt chàng thanh niên hớn hở, anh ta lại căn tiệm nhỏ mất hút trong đường nhỏ gần chợ, anh ta mua cây nến và một hộp diêm. Trở về nhà, anh hồi hộp, không biết hai anh mình đã mua được cái gì.
Ngày hôm sau, cả ba người con trai đều họp lại trong phòng của cha già. Mỗi người mang quà tặng của mình cho cha:
Người con cả mang rơm trải trên nền nhà của căn phòng, nhưng phòng quá lớn, rơm chỉ phủ được một góc nền nhà. Người con thứ hai mang lông vịt ra, nhưng cũng chỉ phủ được hai góc của căn phòng. Người cha có vẻ thất vọng.
Bấy giờ người con trai út mới đứng ra giữa phòng, trong tay chẳng mang gì cả. Hai người anh tò mò chăm chú nhìn em, và hỏi: "Mày không mua cái gì sao?".
Bấy giờ đứa em mới từ từ rút trong túi quần ra một cây nến và hộp diêm. Thoáng một cái, căn phòng đầy ánh sáng. Mọi người đều mỉm cười. Người cha già rất sung sướng vì quà tặng của đứa con út.
Cuộc sống của mỗi người chúng ta, cuộc sống của những người xung quanh chúng ta, cuộc sống của xã hội chúng ta có lẽ cũng giống như một căn phòng đen tối. Chỉ cần một người đốt lên một chút ánh sáng, những người xung quanh sẽ cảm thấy ấm cúng và phấn khởi.
Nhìn thấy một ánh sao lạ mọc lên ở trên bầu trời, Ba nhà chiêm tinh tin tưởng vào một Đấng Cứu Tinh mà ngôi sao là dấu chỉ, đã vội ra đi mà không biết ngôi sao sẽ hướng dẫn về đâu. Rồi khi sao trời biến mất, họ không ngã lòng thất vọng, không bỏ cuộc trở về, mà đi hỏi cho ra tông tích của vì Vua mới sinh.
Có lẽ nhiều người chúng ta cũng đã hoặc đang và cũng có thể sẽ đi vào con đường sai lầm của Hêrôđê và dân thành Giêrusalem xưa khi chúng ta chỉ thấy Thiên Chúa tỏ mình ra trong Giáo hội hay qua các bí tích một cách quá đơn sơ. Chẳng có gì là hoành tráng, rầm rộ. Ngài đi vào cuộc sống của chúng ta một cách quá âm thầm lặng lẽ.
Như ba nhà chiêm tinh đã nhận ra Đấng Cứu Thế nơi một Hài Nhi bé nhỏ và đơn sơ để rồi thờ lạy Người, chúng ta hãy biết tìm kiếm và nhận ra Thiên Chúa, nhận ra Đấng Cứu Thế không chỉ là trong những vinh quang sáng lạng của Ngài, mà còn biết nhận ra sự hiện diện phi thường của Ngài nơi cuộc sống tầm thường của mỗi chúng ta, nơi những người bé nhỏ, nơi những công việc phục vụ bình thường nhưng với một tình yêu đủ lớn của mỗi chúng ta. Hãy trở thành những ánh sáng để sưởi ấm những gia đình đang giá lạnh. Hãy trở thành ánh sáng để dẫn người khác đến với Chúa qua cung cách sống của mình. Ước gì chúng ta cũng có những tâm tình như ba nhà Chiêm tinh, để cùng với họ chúng ta nhận ra và tôn thờ Thiên Chúa cho xứng đáng và qua đó cũng là để chúng ta được đón nhận hồng ân cứu độ và giới thiệu hồng ân đó cho anh chị em sống chung quanh chúng ta.
Linh mục Giuse Phan Cảnh
ĐCV Thánh Phaolô Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa





