
Bài Giảng Chúa Nhật 4 Mùa Chay Năm A
Anh chị em thân mến,
Trong cuộc sống, có lẽ không có nỗi bất hạnh nào lớn hơn việc mất đi ánh sáng của đôi mắt. Khi con người không còn nhìn thấy ánh sáng, họ không còn nhìn thấy vẻ đẹp của thế giới, không còn thấy khuôn mặt của những người thân yêu, và mọi bước đi đều trở nên khó khăn. Chúng ta chỉ thực sự hiểu giá trị của ánh sáng khi phải sống trong bóng tối.
Tin Mừng hôm nay kể lại câu chuyện về một người mù từ thuở mới sinh. Cuộc đời của anh gắn liền với bóng tối. Không chỉ mù lòa về thể xác, anh còn phải chịu đựng sự khinh thường của xã hội. Thời đó người ta thường nghĩ rằng những ai sinh ra đã mang bệnh tật là vì tội lỗi của họ hoặc của cha mẹ họ. Vì thế người mù không chỉ đau khổ vì bệnh tật, mà còn bị coi như người bị Chúa trừng phạt. Anh bị gạt ra bên lề xã hội, sống trong cô đơn và tủi phận.
Thế nhưng, Tin Mừng nói rằng Chúa Giêsu đi ngang qua và nhìn thấy anh. Cái nhìn của Chúa Giêsu rất khác với cái nhìn của người đời. Người đời nhìn anh với sự nghi ngờ và khinh thường. Nhưng Chúa Giêsu nhìn anh với ánh mắt yêu thương và lòng thương xót. Chúa không hỏi anh đã phạm tội gì, cũng không trách cha mẹ anh. Chúa chỉ muốn đem lại cho anh ánh sáng và hy vọng.
Chúa Giêsu đã lấy bùn xức vào mắt anh và bảo anh đi rửa ở hồ Silôác. Người mù đã vâng lời. Anh đi rửa, và khi trở về thì anh đã nhìn thấy được. Đó là một phép lạ lớn lao. Một con người đã sống cả đời trong bóng tối nay được bước vào ánh sáng.
Nhưng điều đáng suy nghĩ là sau phép lạ ấy, nhiều người lại không vui mừng. Những người Pharisêu, họ là những người được coi là đạo đức và hiểu biết luật Chúa lại bắt đầu tra hỏi, nghi ngờ và tìm cách phủ nhận phép lạ. Họ không chấp nhận rằng Chúa Giêsu có thể làm điều đó. Họ nghĩ mình là người sáng mắt, là người hiểu biết, nhưng thực ra họ lại mù lòa trong tâm hồn.
Chính vì thế Chúa Giêsu đã nói với họ một câu rất sâu sắc: “Ta đến thế gian này để cho người không thấy thì được thấy, còn kẻ thấy lại trở nên mù.” Lời này khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều. Trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay có hai loại mù lòa. Một là mù lòa của đôi mắt, hai là mù lòa của tâm hồn.
Người mù trong Tin Mừng bị mù về thể xác, nhưng tâm hồn anh lại mở ra trước Thiên Chúa. Ban đầu anh chỉ biết Chúa Giêsu là một người đã chữa bệnh cho mình. Sau đó anh dần nhận ra Chúa là một vị ngôn sứ. Và cuối cùng khi gặp lại Chúa, anh đã quỳ xuống thưa: “Lạy Ngài, tôi tin.” Như vậy anh không chỉ được sáng mắt, mà còn được sáng đức tin.
Trái lại, những người Pharisêu tuy nhìn thấy bằng đôi mắt, nhưng tâm hồn họ lại khép kín. Họ không muốn tin, không muốn thay đổi, không muốn đón nhận ánh sáng của Thiên Chúa. Vì thế họ trở thành những người mù lòa thật sự.
Anh chị em thân mến, câu chuyện Tin Mừng hôm nay cũng là một lời nhắc nhở cho mỗi người chúng ta. Có thể chúng ta không bị mù về thể xác, nhưng nhiều khi chúng ta lại mù trong tâm hồn.
Chúng ta có thể mù khi không nhận ra tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc đời mình. Mỗi ngày Chúa ban cho chúng ta biết bao ơn lành: sự sống, gia đình, sức khỏe, đức tin. Nhưng đôi khi chúng ta sống như thể tất cả những điều đó là chuyện đương nhiên.
Chúng ta cũng có thể mù khi không nhìn thấy nỗi đau của người khác. Có biết bao người xung quanh chúng ta đang cần sự cảm thông, một lời an ủi, một cử chỉ yêu thương. Nhưng vì quá bận rộn với cuộc sống của mình, chúng ta không còn nhìn thấy họ nữa.
Và có lẽ điều nguy hiểm nhất là chúng ta không nhìn thấy lỗi lầm của chính mình. Chúng ta rất dễ nhìn thấy khuyết điểm của người khác, nhưng lại khó nhận ra những thiếu sót của bản thân.
Mùa Chay là thời gian đặc biệt để Chúa mở mắt tâm hồn chúng ta. Chúa muốn chúng ta nhìn lại đời sống của mình, nhận ra những bóng tối trong tâm hồn và để cho ánh sáng của Chúa chiếu soi.
Người mù trong Tin Mừng đã can đảm vâng lời Chúa và bước đi trong niềm tin. Nhờ đó anh được bước từ bóng tối vào ánh sáng. Mỗi người chúng ta cũng được mời gọi làm điều tương tự: mở lòng ra trước Chúa, để Chúa chữa lành những bóng tối trong tâm hồn mình.
Ước gì trong Mùa Chay này, mỗi người chúng ta cũng có thể cầu nguyện một cách đơn sơ như thế này: “Lạy Chúa, xin mở mắt tâm hồn con. Xin cho con biết nhìn thấy Chúa trong cuộc đời mình, biết nhìn thấy anh chị em xung quanh, và biết nhận ra những điều con cần thay đổi.” Xin Chúa Giêsu, Đấng đã mở mắt cho người mù năm xưa, cũng mở mắt tâm hồn mỗi người chúng ta hôm nay, để chúng ta không bước đi trong bóng tối, nhưng bước đi trong ánh sáng của đức tin và tình yêu của Chúa.
Từ Tâm
Ban Truyền Thông Giáo Phận Thanh Hoá


