Nga Sơn mùa cói

08/06/2021
634
Đối với tôi, mỗi mùa hè giống như một lễ hội kéo dài. Ba giờ sáng, bà con đã tấp lập ra đồng. Rồi một lúc sau, lũ trẻ con cũng ra đồng. Chúng hùa nhau nô đùa, nghịch ngợm với đủ thứ trò chơi độc lạ của bọn trẻ. 

Với tôi, những kỷ niệm về miền quê nơi mình sinh ra luôn dạt dào vô tận. Trong vô vàn những điều đáng trân trọng ấy, ký ức về những ngày mùa, với những cánh đồng cói xanh mượt luôn làm tôi nhớ mãi. Cũng chẳng biết từ bao giờ, những kỉ niệm đơn sơ đã nuôi dưỡng tuổi thơ tôi, làm đẹp tâm hồn tôi để mỗi khi ngoái nhìn lại những khoảng trời quá khứ, trong lòng tôi lại rạo rực khúc nhạc mang tên: tình yêu, quê hương và nỗi nhớ.

Có những lúc phải xa nơi mình chôn nhau cắt rốn, và lòng chợt nhớ những điều thân thuộc ấy, tôi cảm thấy da diết, cồn cào, và tôi muốn hét lên thật to cho vơi đi bao nỗi phiền muộn. Lúc đó, khóe mắt bỗng thấy mình cay cay, con tim bỗng thấy nghẹn ngào, khó tả.

Tôi yêu quê tôi những ngày mùa vui như trẩy hội. Với bố mẹ tôi, và với những người nông dân chất phác trên quê hương Nga Sơn, ngày mùa mới thực sự là ngày Tết. Tất cả như ngập tràn trong niềm hân hoan, hứng khởi. Cuộc sống vốn đang bình lặng bỗng trở nên sôi động và nhộn nhịp hơn bất cứ thời điểm nào trong năm.

Ngày mùa vui, và tất nhiên ngày mùa cũng mệt. Trong khi người lớn mệt vì phải vắt sức để làm hết việc này đến việc khác, thì bọn trẻ con chúng tôi cũng mệt nhưng vì … chạy nhảy quá nhiều. Với lũ trẻ ấy, còn gì vui hơn khi được theo bố mẹ ra đồng để tha hồ tụ tập thả diều, đá bóng, để đi bắt châu chấu, bẫy chim và chơi đủ thứ trò lạ lùng khác.

Nhìn tay mẹ thoăn thoắt hói cói; nhìn lưng bố lom khom cắt cói; nhìn những giọt mồ hôi rơi như ai vắt nước; nhìn cái nắng trưa oi ả của tháng Sáu, tôi đã hiểu bố mẹ đã hy sinh vì chúng tôi nhiều như thế nào. Giờ nhìn lại, tôi mới biết, là con của bố mẹ, thật sướng!

Nhiều năm trôi qua, quê hương tôi vẫn là một vùng nông thôn, gia đình tôi vẫn làm nông nghiệp, bố mẹ tôi vẫn là nông dân. Đã có những sự thay đổi lớn lao trong khoảng thời gian ấy. Đã có nhiều ngôi nhà cao tầng mọc lên, có những con đường được bê tông hóa, nhưng ngày mùa thì vẫn thế. Ngày mùa vẫn náo nhiệt và tràn đầy hứng khởi.

Về phần mình, tôi đã lớn lên, đã đi học xa nhà. Nhưng những kỷ niệm gắn với ngày mùa quê hương còn ghi lại trong tôi thật sâu sắc và đậm đà, để mỗi khi nhớ lại, bỗng dưng tôi lại nở những nụ cười, cười sảng sảng khoái để biết rằng, mình đã có những ngày tháng đẹp đẽ vô giá không gì đánh đổi được. Đó là niềm vui không chỉ của riêng tôi, mà là của tất cả bạn bè tôi, những đứa trẻ con cùng trang lứa, những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên và rất yêu cuộc sống.

Năm nay, hè lại đến. Dù lớn rồi, dù đi xa rồi nhưng tôi vẫn náo nức, vẫn thao thức, và vẫn biết ơn niềm hạnh phúc của riêng chúng tôi. Niềm hạnh phúc mang tên: mùa cói.

Lucia Nguyễn Lan