Một vài suy nghĩ về vấn đề: Xem bói - Phong thuỷ - Mê tín

07/02/2026
73

MỘT VÀI SUY NGHĨ VỀ VẤN ĐỀ XEM BÓI – PHONG THỦY – MÊ TÍN

DẪN NHẬP

Chuẩn bị bước vào năm mới âm lịch, chúng ta cùng suy nghĩ về vấn đề xem bói toán, phong thủy và những mê tín, để giúp chúng ta có cuộc sống bình an hơn.

Câu hỏi được gợi lên cho chúng ta suy nghĩ: Tại sao trên cổ chúng ta vẫn đeo thánh giá biểu tượng thiêng liêng của ơn cứu độ nhưng sâu trong ngăn ví của chúng ta lại lén lút kẹp một lá bùa bình an xin ở một đền phủ nào đó? Tại sao sáng nay miệng chúng ta vừa dõng dạc đọc Kinh Tin Kính, tuyên xưng niềm tin sắt son vào một Thiên Chúa là Cha toàn năng. Nhưng chiều nay, ngay khi công việc làm ăn vừa gặp chút trắc trở hay gia đình có chút bất ổn, đôi chân chúng ta đã vội vã, lén lút chạy đến nhà một thầy bói để hỏi xem năm nay còn có bị sao hạn gì không. Chúng ta vẫn thường tự hào vỗ ngực xưng tên mình là người Công giáo đạo gốc. Chúng ta đi lễ Chúa nhật không bỏ bữa nào.

Đọc kinh sáng tối rất sốt sắng, tham gia các hội đoàn rất nhiệt thành. Nhưng hãy thành thật với nhau một lần. Khi bão tố cuộc đời thực sự ập đến, khi nợ nần chồng chất bủa vây, khi vợ chồng lục đục bên bờ vực ly hôn, hay khi căn bệnh nan y gõ cửa, người đầu tiên bạn nghĩ đến là Thiên Chúa hay là một thầy phong thủy, một cô đồng, một thầy bói nào đó có khả năng nhìn thấu tương lai.

Đây không đơn thuần là sự yếu đuối nhất thời của con người. Đây thực chất là một sự ngoại tình trong tâm linh, một sự phản bội đau đớn nhất mà chúng ta dành cho Thiên Chúa. Tôi dùng từ ngoại tình, một từ ngữ nghe rất nặng nề. Bởi vì trong Bí tích Rửa tội, chúng ta đã ký kết một giao ước tình yêu vĩnh cửu với Thiên Chúa.

Chúng ta thuộc về Ngài trọn vẹn như vợ chồng thuộc về nhau. Nhưng khi chúng ta tìm đến bói toán, coi ngày, xin xăm, gieo quẻ, chúng ta đang hành động giống hệt như một người phụ nữ đã có chồng, hay một người chồng đã có vợ nhưng lại lén lút đi tìm sự che chở vỗ về từ một người đàn ông hay một người đàn bà khác. Chúng ta đang nói với Chúa rằng, Chúa ơi, Chúa không đủ quyền năng để bảo vệ con. Chúa không đủ khôn ngoan để lo liệu cho tương lai của con. Và tình yêu của Chúa không đủ lớn để mang lại bình an cho con. Nên con phải đi tìm một thế lực khác, một ông thần khác, một lá bùa khác để đảm bảo sự an toàn cho mình. Đó là một cái tát đau đớn vào tình yêu của Thiên Chúa. Và đó chính là bi kịch lớn nhất, là vết thương sâu hoẳm trong đời sống đức tin của rất nhiều người Công giáo chúng ta hiện nay.

XEM BÓI, XEM TƯỚNG

Nhiều người có đạo nhưng vẫn sáng đi lễ, chiều đi xem bói, thân xác ở trong nhà thờ nhưng linh hồn đã quỳ gối trước ngẫu tượng của sự sợ hãi và tò mò. Vậy nguyên nhân sâu xa nào dẫn đến sự phản bội đau đớn này? Tại sao chúng ta biết sai mà vẫn làm? Biết là tội mà vẫn cứ lao vào như con thiêu thân? Câu trả lời không nằm ở sự thiếu hiểu biết mà nó nằm gói gọn trong một chữ sợ.

Con người chúng ta dù mạnh mẽ đến đâu cũng luôn mang trong mình những nỗi sợ hãi triền miên. Chúng ta sợ khổ, sợ nghèo, sợ thua kém người đời, sợ bệnh tật đớn đau. Chúng ta không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết hợp đồng này có thành công không, không biết đứa con này có đậu đại học không.

Thiên Chúa là Cha yêu thương, thường không cho chúng ta biết trước tương lai. Ngài muốn chúng ta bước đi trong đức tin, phó thác từng ngày một. Như dân Do Thái xưa đi trong sa mạc chỉ nhặt mana đủ ăn cho từng ngày, không được tích trữ cho ngày mai. Ngài muốn chúng ta nắm lấy tay Ngài, tin tưởng vào sự dẫn dắt của ngài chứ không phải nắm lấy tấm bản đồ biết trước mọi ngã rẽ.

Nhưng chúng ta với bản tính xác thịt yếu đuối và đầy toan tính, chúng ta không chịu nổi sự im lặng đó của Chúa. Chúng ta muốn nắm đằng chuôi, chúng ta muốn kiểm soát số phận. Khi làm ăn thất bát, chúng ta quỳ gối cầu nguyện nhưng thấy Chúa im lìm, không ban phép lạ ngay tức khắc như ý mình muốn. Và rồi ma quỷ, kẻ cám dỗ tinh khôn và già đời, xuất hiện dưới hình dáng của những thầy bói, những lời sấm truyền đầy hấp dẫn. Chúng đánh trúng vào tâm lý muốn kiểm soát và khao khát sự an toàn của chúng ta. Thầy Bói nói cho bạn biết điều gì? Họ nói tháng sau có lộc lớn, năm nay phải cẩn thận, xe cộ đi lại, vợ chồng khắc khẩu do không hợp tuổi nên phải cúng giải hạn.

Những lời đó nghe có vẻ rất linh nghiệm, rất cụ thể, rất thực tế. Nó giống như một liều thuốc giảm đau tức thì xoa dịu cơn khát bình an của chúng ta ngay lập tức. Chúng ta cảm thấy mình nắm được vận mệnh trong tay. Chúng ta nghĩ rằng nếu biết trước hạn, mình có thể dùng tiền bạc và lễ vật để mua chuộc thần linh để tránh được khổ đau. Nhưng đó chính là cái bẫy ngọt ngào chết người.

Ma quỷ biết rõ con người thích đi đường tắt. Đường theo Chúa là đường thập giá, là đường hẹp, đòi hỏi sự kiên trì, chịu đựng, hy sinh và từ bỏ ý riêng. Còn đường của mê tín dị đoan là đường rộng thanh thang, dễ đi vô cùng. Chỉ cần bỏ chút tiền cúng giải hạn, chỉ cần đổi hướng cái bàn thờ, đeo một cái vòng phong thủy là xong.

Chuyện nhanh gọn và đặc biệt là không cần phải sám hối tội lỗi, không cần phải thay đổi lối sống ích kỷ của con người cũ. Chúng ta chọn mê tín vì chúng ta lười biếng tin cậy vào Chúa. Chúng ta muốn thao túng thần linh để phục vụ cho lòng tham và nỗi sợ của mình chứ không phải để thờ phượng ngài. Có bao giờ chúng ta tự hỏi tại sao thầy bói lại có thể nói đúng quá khứ của mình đến vậy? Tại sao họ biết trong nhà mình có bao nhiêu người, mồ mà ông bà nằm ở đâu hay năm ngoái mình mất mát thứ gì, đau ốm ra sao? Chính điều này làm cho đức tin của chúng ta lung lay. Giáo lý Hội Thánh Công giáo nói cho chúng ta rất rõ ràng về điều này. Ngoài Thiên Chúa là Đấng toàn tri, biết hết mọi sự thì cả ma quỷ cũng có trí tuệ siêu phàm hơn con người rất nhiều. Chúng lượn lờ quanh chúng ta, theo dõi gia đình chúng ta từ đời này qua đời khác. Chúng biết chúng ta đã làm gì, nói gì, ở đâu, phạm tội gì trong bóng tối. Vì vậy, việc một thầy bói nhờ sự hỗ trợ của vong linh hay tà thần nói đúng quá khứ của chúng ta là chuyện quá bình thường và dễ dàng đối với ma quỷ.

Đó chỉ là một thủ thuật trích xuất dữ liệu quá khứ để lòe bịp con người. Nhưng có một điều tối quan trọng mà chúng ta cần khắc cốt ghi tâm đó là ma quỷ không bao giờ và mãi mãi không bao giờ biết được tương lai. Tương lai hoàn toàn nằm trong tay Thiên Chúa và thuộc quyền tối thượng của Ngài. Vậy tại sao thầy Bói vẫn phán về tương lai và đôi khi nó lại xảy ra đúng như vậy? Đó là sự phỏng đoán dựa trên quy luật xác suất hoặc nguy hiểm hơn, đó là một lời nguyền tự ứng nghiệm. Hãy hình dung khi chúng ta tin vào lời thầy bói phán rằng năm nay bạn 30 tuổi là năm hạn nặng coi chừng tai nạn xe cộ chết người. Từ giây phút đó, hạt giống của sự sợ hãi được gieo vào tâm trí chúng ta. Chúng ta ăn không ngon, ngủ không yên. Chúng ta ra đường với tâm thế lo âu, hoảng loạn, thần hồn nát thần tính, nhìn đâu cũng thấy nguy hiểm.

Và chính sự mất bình tĩnh, sự hoảng loạn tâm lý đó dẫn đến việc chúng ta xử lý kém khi lái xe và gây ra tai nạn. Đó không phải là lời tiên tri, đó là ma quỷ gieo rắc sự sợ hãi vào đầu chúng ta, lập trình bộ não của chúng ta để tự tay hủy hoại chính mình. Khi chúng ta đi xem bói, chúng ta đang mở toang cánh cửa linh hồn mình, hạ thấp hàng rào bảo vệ của ơn thánh để mời gọi những thế lực không thuộc về Thiên Chúa bước vào.

Chúng ta đang nói với ma quỷ rằng, ta tin lời ngươi hơn tin Lời Chúa. Và đó là lúc chúng ta phạm vào điều răn trọng nhất. Điều răn thứ nhất là thờ phượng một Thiên Chúa và kính mến người trên hết mọi sự. Mê tín dị đoan không phải là văn hóa, không phải là có thờ có thiêng, có kiêng có lành như ông bà ta hay nói để trấn an lương tâm.

Dưới ánh sáng của đức tin, mê tín là sự nô lệ. Nó biến chúng ta, từ một người con tự do của Thiên Chúa được mua chuộc bằng máu châu báu của Đức Kitô, trở thành nô lệ đớn hèn cho những vì sao vô tri, những con số vô hồn và những nỗi sợ hãi mơ hồ. Thay vì sống bình an, thanh thản trong sự quan phòng của Chúa, chúng ta lại sống trong sự phập phồng, lo sợ, giật mình thon thót trước những kiêng khem vô lý của thế gian.

PHONG THỦY

Tuy nhiên, nếu bói toán là một hành động rõ ràng thô thiển, dễ nhận biết là sai trái, thì ma quỷ còn giăng ra những cái bẫy khác tinh vi hơn gấp ngàn lần. Những cái bẫy này không núp bóng tà thuật mà nó núp bóng dưới danh nghĩa khoa học. Kiến trúc và văn hóa truyền thống đang hiện diện ngay trong chính ngôi nhà của chúng ta khiến ngay cả những người đạo đức nhất, những người không bao giờ đi xem bói cũng phải bối rối và sa ngã.

Đó chính là câu chuyện về phong thủy và nhà cửa, nơi mà ranh giới giữa kiến trúc khoa học và mê tín dị đoan trở nên cực kỳ mong manh, khiến chúng ta không biết đâu là thờ Chúa, đâu là thờ ngẫu tượng. Nếu như bói toán thường là những câu chuyện cá nhân diễn ra trong bóng tối thì phong thủy lại là chuyện phơi bày ngay giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trong chính ngôi nhà chúng ta đang sống. Và nó chính là nguyên nhân gây ra những cuộc chiến căng thẳng nhất, giai dẳng nhất giữa các thế hệ trong gia đình Công giáo. Chúng ta hãy thử hình dung một kịch bản rất quen thuộc, có thể đang xảy ra trong chính gia đình mình hoặc những người hàng xóm xung quanh. Một đôi vợ chồng trẻ người Công giáo, sau bao nhiêu năm làm lụng vất vả, tích góp từng đồng mới đủ tiền mua một mảnh đất để xây nhà. Niềm vui sướng chưa được bao lâu thì nỗi lo âu ập đến. Không phải lo thiếu tiền mà là lo vì những lời bàn tán của họ hàng làng xóm. Người thì bảo mảnh đất này dữ lắm. Ngày xưa có người chết trôi ở ao hồ gần đây. Người thì bảo hướng đất này là hướng tuyệt mạng phạm vào cung ngũ quỷ[1].

Nếu xây nhà quay hướng này thì người chồng sẽ chết sớm hoặc làm ăn lụi bại, con cái hư hỏng. Thế là đôi vợ chồng trẻ hoang mang tột độ. Dù đi lễ hàng tuần, dù tin vào Chúa, nhưng đứng trước những lời dọa dẫm về sự sống chết, về sự an nguy của những người thân yêu, họ bắt đầu dao động. Đức tin của họ bị thử thách bởi nỗi sợ hãi bản năng. Và rồi bi kịch xảy ra.

Thay vì bàn bạc với kiến trúc sư để có một ngôi nhà đẹp và tiện nghi, họ lại lén lút hoặc thậm chí công khai đi mời một thầy phong thủy về. Thầy phán phải đục cửa chỗ này, bịt cửa chỗ kia, phải chôn một cái hũ trấn yểm dưới móng nhà hay dán bùa bát quái lên xà nhà để trừ tà. Ngôi nhà xây xong, thay vì treo thánh giá ở nơi trang trọng nhất, họ lại treo một cái gương bát quái lồi lõm trước cửa hoặc đặt một cặp tỳ hưu đá, một con cóc ngậm tiền ngay lối vào để hút tài lộc.

Tại sao Giáo hội lại tỏ thái độ rất nghiêm khắc? Xem việc áp dụng phong thủy một cách mê tín như vậy là vi phạm vào điều răn thứ nhất. Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần phải bình tĩnh, gạt bỏ những định kiến để phân định rõ ràng hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, đó là phong thủy khoa học và phong thủy mê tín đa thần.

Chữ phong thủy nếu hiểu theo nghĩa nguyên thủy và đơn giản nhất thì phong là gió, thủy là nước. Đây thực chất là một bộ môn địa lý học và môi trường học cổ đại đúc kết kinh nghiệm ngàn đời của cha ông ta về cách sống hài hòa với thiên nhiên. Ví dụ, nếu xây nhà ở Việt Nam mà chọn hướng nam hoặc đông nam thì sẽ đón được gió mát vào mùa hè, tránh được gió mùa đông bắc lạnh lẽo vào mùa đông.

Nếu nhà gần nguồn nước sạch, có cây cối xanh tươi, thoáng khí thì sức khỏe con người dồi dào, tinh thần sảng khoái. Đó là những kiến thức khoa học thực nghiệm hoàn toàn hợp lý. Người Công giáo chúng ta không những được phép mà còn nên áp dụng những kiến thức này. Thiên Chúa ban cho con người trí khôn để biết tận dụng thiên nhiên, phục vụ cuộc sống.

Chúa muốn con cái Ngài được ở trong những ngôi nhà mát mẻ, đầy đủ ánh sáng và dưỡng khí. Việc chúng ta chọn hướng nhà để tránh nắng gắt, chọn vị trí đặt bếp để khói không bay ngược vào phòng khách hay thiết kế cửa sổ để đón gió trời, những điều đó hoàn toàn không có tội. Đó là sự khôn ngoan Chúa ban. Tuy nhiên, ranh giới tội lỗi bắt đầu xuất hiện khi người ta không dừng lại ở khoa học mà bắt đầu thần thánh hóa những yếu tố vật chất vô tri vô giác này.

Đây là lúc phong thủy biến tướng thành mê tín dị đoan và trở thành một dạng tín ngưỡng đa thần thực hành. Đó là khi người ta tin rằng số phận, hạnh phúc hay khổ đau, giàu sang hay nghèo hèn của một con người không phải do Chúa định đoạt, cũng không phải do nỗ lực làm việc và sống đạo đức của bản thân, mà là do hướng của cánh cửa chính, do vị trí của cái nhà vệ sinh hay do một hòn đá thạch anh đặt ở góc phòng. Làm sao một hòn đá thạch anh vô chi vô giác được đào lên từ lòng đất lại có quyền năng ban phát tài lộc cho chúng ta? Làm sao một cái gương bát quái bằng gỗ và thủy tinh treo trước cửa lại có sức mạnh ngăn chặn ma quỷ hay tai ương? Ma quỷ là loài thiêng liêng, nó có sợ một tấm gương vật chất không? Chắc chắn là không.

Khi chúng ta tin vào sức mạnh của những vật phẩm phong thủy đó, chúng ta đang hạ thấp Thiên Chúa và nâng những vật chất tầm thường lên hàng thần thánh. Chúng ta đang nói với Chúa rằng, Chúa ơi, thập giá của Chúa, máu châu báu của Chúa không đủ mạnh để bảo vệ nhà con nên con phải treo thêm cái gương bát quái này cho chắc ăn.

Đó là sự xúc phạm nặng nề đến quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Kinh Thánh đã khẳng định rất rõ trong sách Thánh vịnh rằng: “  Con có đi về hướng đông hay đi về hướng tây, Chúa vẫn ở đó. Con có lên trời hay xuống âm phủ, Chúa vẫn hiện diện” ( Tv 139 ). Đối với người có Thiên Chúa ngự trị trong lòng thì Đông Tây, Nam, Bắc đều là đất của Chúa, đều được bao phủ bởi ân sủng và sự quan phòng của Ngài.

Có nhiều người thắc mắc và tranh luận rằng, "Thưa cha, con thấy thầy Phong Thủy nói đúng lắm. Ông ấy bảo nhà con bếp đặt sai chỗ, phạm vào cung lục sát nên hai vợ chồng hay cãi nhau”. Con nghe lời ông ấy sửa lại bếp, xoay lại hướng bàn thờ thì thấy đỡ cãi nhau thật, gia đình yên ấm hẳn.

Vậy là sao? Đây là một cái bẫy tâm lý rất tinh vi mà các nhà tâm lý học gọi là hiệu ứng giả dược hay còn gọi là hiệu ứng niềm tin. Khi hai vợ chồng tin rằng cái bếp là nguyên nhân gây cãi lộn, họ sẽ đổ lỗi cho cái bếp thay vì nhìn nhận sự thiếu kiên nhẫn của chính mình. Khi sửa cái bếp xong, tâm lý họ được giải tỏa.

Họ tin rằng vận xui đã hết nên họ tự động thay đổi thái độ, cư xử nhẹ nhàng hơn, nhường nhịn nhau hơn. Chính sự thay đổi thái độ sống của họ mới làm gia đình êm ấm chứ không phải do cái bếp được xoay hướng. Nhưng ma quỷ rất khôn ngoan. Nó lợi dụng sự trùng hợp này để củng cố niềm tin mù quáng của con người vào phong thủy, khiến họ càng ngày càng lún sâu vào mê tín, tin vào thầy phong thủy hơn tin vào lời Chúa dạy về sự yêu thương và tha thứ.

Vậy người Công giáo chúng ta phải xây nhà như thế nào cho đúng đạo và đẹp lòng Chúa?

Thứ nhất, hãy ưu tiên tính khoa học và công năng sử dụng. Nhà là để ở, để phục vụ con người chứ không phải con người phục vụ ngôi nhà. Đừng vì nghe thầy phong thủy dọa dẫm mà xây cái cửa méo mó, cái cầu thang đi ngược chiều, bịt kín cửa sổ khiến cho việc sinh hoạt trở nên khổ sở, bí bách. Chúa không muốn chúng ta tự làm khổ mình như vậy. Một ngôi nhà thoáng mát, tràn ngập ánh sáng tự nhiên chính là phong thủy tốt nhất.

Thứ hai, hãy trả lại vị trí xứng đáng cho Thiên Chúa trong ngôi nhà của mình. Thay vì lo lắng tìm chỗ đặt con cóc ngậm tiền hay tượng ông địa thần tài, hãy lo tìm vị trí trang trọng nhất, đẹp nhất trong phòng khách để đặt bàn thờ Chúa.

Hãy để hình ảnh Chúa và Đức Mẹ là điểm nhấn đầu tiên khi khách bước vào nhà chứ không phải là những lá bùa chấn yểm đầy sợ hãi. Đó là lời tuyên xưng đức tin hùng hồn nhất. Khi dọn về nhà mới, thay vì cúng bái xôi gà, vãi muối gạo, mời thầy pháp về trừ tà, hãy mời linh mục đến dâng lời cầu nguyện và làm phép nhà ( chúc lành cho ngôi nhà ). Nghi thức làm phép nhà không phải là một phép thuật để đuổi tà ma theo kiểu mê tín mà là một lời tuyên xưng chủ quyền. Chúng ta mời Chúa đến làm chủ ngôi nhà này. Chúng ta dâng ngôi nhà và mọi thành viên trong gia đình cho sự quan phòng của Chúa. Và khi đã có Chúa làm chủ thì không một thế lực tà thần nào, không một hướng xấu nào có thể làm hại được chúng ta.

Bình an của người Công giáo đến từ sự tín thác nội tâm chứ không đến từ cách sắp xếp đồ đạc. Có một thực tế đáng buồn là nhiều gia đình Công giáo xây nhà rất to đẹp, treo tranh ảnh phong thủy đắt tiền, hòn non bộ róc rách nước chảy nhưng lại không có nổi một góc cầu nguyện tử tế. Hoặc có bàn thờ nhưng để bụi bặm lạnh lẽo, quanh năm không có một bông hoa, không một lời kinh, đó mới chính là cái phong thủy xấu nhất, là hướng tuyệt mạng thực sự cho linh hồn. Bởi vì một ngôi nhà vắng bóng Thiên Chúa, vắng bóng lời kinh cầu nguyện thì dù có xoay hướng nào đi nữa, dù có chấn yểm bao nhiêu bùa chú đi nữa cũng sẽ đầy dãy bất an và sóng gió. Ngược lại, một túp lều tranh vách đất nhưng đêm đêm vang lên tiếng kinh nguyện, tiếng vợ chồng con cái cầu nguyện chung với nhau thì đó chính là thiên đàng tại thế, nơi chứa chan sự bình an của Chúa Thánh Thần.

Vấn đề chọn ngày cưới hỏi, tuổi tác, ma chay

Sau khi xây xong nhà, một vấn đề khác ngay lập tức nảy sinh, cũng khiến người Công giáo chúng ta điêu đứng và sợ hãi không kém. Đó là vấn đề thời gian cưới hỏi. Tại sao người ta lại sợ cưới vào tháng bảy? Tại sao người ta lại chọn ngày? Tại sao phải xem ngày giờ đẹp để động thổ, để an táng hay thậm chí để mổ đẻ? Liệu những con số ngày tháng đó có thực sự nắm giữ vận mệnh của chúng ta hay không? Và Giáo hội dạy chúng ta phải nhìn nhận thời gian như thế nào để không rơi vào bẫy của sự sợ hãi. Chúng ta hãy nhìn vào thực tế đời sống đạo của chúng ta. Có bao nhiêu đôi uyên ương Công giáo yêu thương nhau thắm thiết, muốn tiến tới hôn nhân để xây dựng gia đình thánh thiện, nhưng rồi lại bị ngăn cản, bị chia rẽ, thậm chí phải chia tay chỉ vì một lý do rất vô lý, không hợp tuổi. Người lớn trong nhà đi xem thầy, thầy phán rằng tuổi này lấy tuổi kia là phạm vào tứ hành xung, cưới nhau về thì một người chết sớm hoặc làm ăn lụi bại, con cái bệnh tật.

Thế là nỗi sợ hãi bao trùm lên tình yêu. Họ hoãn cưới, họ chờ qua năm hạn hoặc đau đớn hơn, họ lén lút sống chung mà không dám tổ chức lễ cưới đàng hoàng vì sợ thần linh trừng phạt. Có những gia đình khi có người thân qua đời, nỗi đau mất mát chưa nguôi thì nỗi lo sợ ập đến. Họ sợ chết vào giờ trùng tang, sợ người chết sẽ quay lại bắt thêm người sống.

Thế là thay vì lo hậu sự một cách trang nghiêm, sốt sắng cầu nguyện cho linh hồn người mất, họ lại mời thầy pháp về dán bùa lên quan tài. Canh giờ liệm, canh giờ động quan từng phút từng giây. Có trường hợp đau lòng là để người chết nằm lạnh lẽo mấy ngày trời chưa dám chôn, chỉ vì thầy bói bảo chưa đến giờ hoàng đạo.

Giáo lý Hội Thánh Công giáo dạy chúng ta rằng Thiên Chúa là chủ của thời gian. Ngài là khởi nguyên và tận cùng. Trong sách Sáng Thế, sau mỗi ngày tạo dựng, Kinh Thánh đều viết và Thiên Chúa thấy mọi sự là tốt đẹp. Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là trong công trình sáng tạo của Thiên Chúa, không có ngày nào là ngày xấu, không có tháng nào là tháng xui xẻo và không có giờ nào là giờ hắc đạo cả. Tất cả mọi ngày đều là hồng ân, đều là cơ hội để chúng ta sống và làm vinh danh Chúa. Ngày thứ hai hay ngày chủ nhật, ngày chẵn hay ngày lẻ, tháng bảy hay tháng giêng, tất cả đều được mặt trời của Chúa chiếu sáng như nhau, đều được bao phủ bởi tình yêu của Ngài.

Vậy khái niệm ngày lành tháng tốt từ đâu mà ra?

Nó xuất phát từ sự quan sát thiên văn thô sơ của người xưa, kết hợp với nỗi sợ hãi tự nhiên trước những rủi ro của cuộc sống. Người ta gán ghép những tai ương ngẫu nhiên vào những con số, những ngôi sao và tự nhủ mình rằng nếu tránh được ngày đó, giờ đó thì sẽ tránh được tai họa.

Nhưng sự thật là tai họa hay phúc lành không đến từ tờ lịch treo trên tường. Hạnh phúc của một cuộc hôn nhân không được quyết định bởi giờ rước dâu mà được quyết định bởi sự hy sinh, lòng chung thủy và tình yêu mà hai vợ chồng dành cho nhau dưới sự chúc phúc của Thiên Chúa.

Biết bao cặp đôi chọn ngày cưới đẹp như mơ, giờ hoàng đạo chuẩn từng giây, thầy bói khen nức nở, nhưng rồi chỉ vài tháng sau đã đưa nhau ra tòa ly dị. Tại sao? Vì họ tin vào ngày giờ hơn là tin vào việc xây dựng nhân cách và đạo đức. Ngược lại, biết bao cặp vợ chồng Công giáo thánh thiện cưới nhau vào những ngày mà thế gian cho là xấu, không cần xem ngày, chỉ cần thuận tiện cho công việc và gia đình, nhưng họ vẫn sống bên nhau hạnh phúc đến cùng. Bí quyết của họ không nằm ở tử vi mà nằm ở chỗ họ mời Chúa Giêsu cùng hiện diện trong gia đình họ.

Khi chúng ta tin rằng hôm nay là ngày xui xẻo, tâm trí bạn sẽ căng thẳng, lo âu, tay chân lóng ngóng. Và chính sự mất bình tĩnh đó khiến chúng ta làm hỏng việc, gây ra tai nạn. Rồi bạn lại đổ lỗi cho ngày xấu, mà không nhận ra rằng chính sự mê tín đã phá hỏng ngày hôm đó của chúng ta.

Vậy người Công giáo đối diện với thời gian như thế nào?

            Chúng ta chọn ngày giờ dựa trên sự khôn ngoan và bác ái chứ không dựa trên sự sợ hãi. Khi cưới hỏi, chúng ta chọn ngày nào thuận tiện để cha xứ có thể dâng lễ, để họ hàng hai bên có thể tham dự đông đủ chung vui. Đó là ngày tốt nhất. Khi khai trương làm ăn, ngày tốt nhất là ngày chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng về hàng hóa, nhân sự và kế hoạch kinh doanh chứ không phải là ngày chẵn hay ngày lẻ.

Khi an táng người thân, giờ tốt nhất là giờ thuận tiện cho việc vệ sinh, bảo quản thi hài và để cộng đoàn có thể đến cầu nguyện, phúng viếng một cách trang trọng nhất. Đừng để người chết phải chờ đợi và người sống phải mệt mỏi chỉ vì một giờ hoàng đạo vô nghĩa.

Mất tiền bạc là chuyện nhỏ, còn mất linh hồn mới là chuyện lớn. Tại sao chúng ta run rẩy trước những điều vô hại nhưng lại dửng dưng khi phạm tội trọng, khi bỏ lễ, khi sống thiếu bác ái? Đó mới là những vận hạn thực sự mà chúng ta cần phải tránh. Thời gian là quà tặng của Chúa. Mỗi buổi sáng thức dậy, thay vì rở lịch xem hôm nay ngày tốt hay xấu, hãy dâng lời tạ ơn Chúa vì còn được sống và xin Chúa thánh hóa ngày hôm nay.

Khi chúng ta phó thác thời gian của mình cho Chúa thì ngày nào cũng là ngày hồng ân, năm nào cũng là năm thánh đức. Không có tam tai, không có ngày xấu nào có thể chạm đến những người đang ẩn náu trong trái tim Chúa Giêsu. Thế nhưng sự sợ hãi của con người không chỉ dừng lại ở thế giới của người sống. Nếu như bói toán, phong thủy, tử vi là những sợi dây xích trói buộc người đang sống thì còn một sợi dây xích khác nặng nề hơn, u tối hơn đang trói buộc tâm trí chúng ta trong mối quan hệ với những người đã khuất. Đó là câu chuyện về văn hóa thờ cúng, về tục lệ đốt vàng mã. Vậy chúng ta đốt nhà lầu, xe hơi bằng giấy cho ông bà vì lòng hiếu thảo hay vì nỗi sợ rằng nếu không đốt thì các cụ sẽ về của trách, hành hạ con cháu. Liệu những tờ giấy xanh đỏ đó có thực sự đến được tay người đã khuất hay chúng ta đang vô tình làm khổ các linh hồn và phạm tội mê tín mà không hay biết?

KẾT LUẬN

Chúng ta đã cùng nhau tìm hiểu những bóng tối của mê tín đang len lỏi trong đời sống đức tin. Có lẽ nhiều người trong chúng ta đang cảm thấy hoang mang và lo sợ. Chúng ta hãy dâng cho Chúa tất cả mọi sự. Xin Tình yêu Chúa bao phủ và thanh tẩy chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta sự bình an đích thực. Sự bình an mà thế gian không thể ban tặng. Dù cuộc đời có sóng gió, dù tương lai có ra sao, chúng ta vẫn hãy chọn Chúa, tin Chúa và yêu mến Chúa trọn đời.

 

                                                                         Linh mục Giuse Phan Cảnh

                                                         ĐCV Thánh Phaolo Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa

[1] Cung Ngũ Quỷ là một khái niệm trong phong thủy Bát Trạch (phong thủy nhà ở theo mệnh), và đây được xem là một trong những cung xấu. “Ngũ” = năm. “Quỷ” = tai họa, điều xấu. Ngũ Quỷ tượng trưng cho 5 loại tai họa, thường liên quan đến: Thị phi, cãi vã, kiện tụng - Mất việc, làm ăn trắc trở - Tai nạn bất ngờ - Bệnh tật - Gia đình bất hòa.