Suy niệm với Lời Chúa (9.9.2018 - Chúa nhật 23 - Thường Niên)

07/09/2018
130
Lời Chúa: (Mc 7,31-37)
31 Hôm ấy, Ðức Giêsu lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xiđon, đến biển hồ Galilê vào miền Thập Tỉnh. 32 Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Ðức Giêsu, và xin Người đặt tay trên anh. 33 Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. 34 Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: "Epphatha", nghĩa là: hãy mở ra! 35 Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.
36 Ðức Giêsu truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra. 37 Họ hết sự kinh ngạc, và nói: "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được."

1. Nói Được Rõ Ràng
Lm. An-tôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

 Suy Niệm
Khi đến thăm những trẻ em khuyết tật,
ta thấy mình dễ tiếp xúc, gần gũi các em mù,
hơn các em bị câm điếc.
Thật khó làm cho các em câm điếc, hiểu được chúng ta,
và chúng ta cũng không hiểu được điều các em diễn tả.
Ðôi bên cứ như ở hai thế giới, không gặp được nhau.

Trong bài Tin Mừng hôm nay,
Ðức Giêsu chữa một người vừa ngọng vừa điếc.
Người ngọng là người gặp khó khăn khi trình bày,
khi phải diễn đạt bằng lời nói cho người khác hiểu.
Ta có cảm tưởng lưỡi anh bị một sợi dây trói buộc.
Ðức Giêsu đã đụng đến lưỡi anh,
và sợi dây đó được tháo cỡi.
Giờ đây anh có thể nói được tự nhiên và rõ ràng.
Nói sao để người khác hiểu được mình,
đó là ước mơ của nhiều người trong chúng ta.
Nhưng ta lại thấy có cái gì đó trói buộc mình
khiến mình ngần ngại, sợ hãi, né tránh...
Nhiều người đã trở nên ngọng hay câm
vì đã trải qua những kinh nghiệm đau đớn:
kinh nghiệm bị châm chọc, bị khinh miệt, bị khước từ...
Bao kinh nghiệm làm con người mất tự tin và khép lại.
Có những đe dọa ám ảnh làm con người câm nín.
Ép-pha-tha, xin hãy mở miệng con
để con có thể hồn nhiên vén mở thế giới của mình,
hầu gặp được sự cảm thông và nâng đỡ.

Nếu bệnh ngọng làm chẳng ai hiểu tôi,
thì bệnh điếc làm tôi chẳng hiểu ai.
Tôi như người đang xem một phim trên truyền hình
mà máy đột nhiên mất tiếng.
Tôi chỉ thấy hành động, nhưng không hiểu được ý nghĩa.
Chẳng ai muốn mình bị điếc hay lãng tai,
nhưng trong thực tế, ta vẫn có thể mắc bệnh này,
nghĩa là mất khả năng lắng nghe người khác.
Chúng ta thường chỉ nghe điều mình muốn nghe,
hay lắm khi nghe điều người khác nói
nhưng lại hiểu dưới cái nhìn chủ quan của mình.
như thế vẫn là chưa hiểu được điều người kia muốn nói.
Nghe bằng tai, không đủ.
Cần lắng nghe bằng cả trái tim.
Chỉ trái tim yêu thương mới giúp ta hiểu đúng, hiểu đủ,
hiểu ý nghĩa đàng sau lớp vỏ ngôn từ.
Ép-pha-tha, xin giúp con ra khỏi cái tôi cứng cỏi,
ra khỏi những thành kiến, những suy nghĩ cứng nhắc,
để nghe được cái tôi của anh em.

Thế giới hôm nay thiếu cảm thông và đối thoại,
vì có nhiều người bị câm điếc về mặt tinh thần.
Bệnh này làm người ta thành những hòn đảo,
chẳng có gì để cho, chẳng có gì để nhận,
để rồi chết dần trong sự nghèo nàn của mình.
Xin cho con đừng câm điếc trước Thiên Chúa và anh em,
đồng thời giúp người khác ra khỏi sự câm điếc của họ.

 Cầu Nguyện

Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa,
làm chân tay cho những người què cụt,
làm đôi mắt cho ai phải đui mù,
làm lỗ tai cho những người bị điếc,
làm miệng lưỡi cho người không nói được,
làm tiếng kêu cho người chịu bất công.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đồng lúa,
để đem cơm cho người đói đang chờ,
và đem nước cho người họng đang khô,
đem thuốc thang cho người đang đau ốm,
đem áo quần cho người đang trần trụi,
đem mền đắp cho người rét đang run.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đường vắng,
thắp đèn soi cho ai bước trong đêm,
đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh,
truyền cảm thông cho lữ khách đơn côi,
nâng phẩm giá cho kẻ đời chà đạp,
đem tự do cho những kiếp đọa đày.
 
2. Ép-pha-tha, nghĩa là: hãy mở ra 
Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc, SJ.

1. Tái tạo khả năng tương quan
Nếu bị điếc từ lúc mới sinh, em bé sẽ không nói được ngôn ngữ, cho dù các bộ phận liên quan đến khả năng phát âm đều bình thường. Tương tự như khi chúng ta học ngoại ngữ, phải nghe người bản xứ phát âm, rồi chúng ta mới có thể bắt chước phát âm lại y như vậy. Có lẽ đó là trường hợp người tật nguyền trong bài Tin Mừng của Thánh Lễ hôm nay : bị điếc, nên anh nói ngọng. Chính vì thế, Đức Giê-su đã mở tai cho anh trước để anh có thể nói rõ ràng.
Tuy nhiên, điều làm chúng ta ngạc nhiên là cách Đức Giê-su chữa bệnh, bởi vì, trong trường hợp này, Người chữa lành người bệnh công phu hơn bình thường. Thật vậy, thay vì chỉ nói một lời, người bệnh liền được chữa lành, nhưng với người bị tật nguyền này :
  • Ngài kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, để đi vào trong tương quan thiết thân.
  • Ngài đặt ngón tay vào lỗ tai anh ; Ngài dường như phải lao tác để tai anh biết lắng nghe.
  • Ngài bôi nước miếng vào lưỡi anh ; để cho lưỡi của anh được tháo cởi, nghĩa là biết ngỏ lời để đi vào tương quan, để nói lời tạ ơn và ca tụng, anh phải được Đức Giê-su thông truyền sự sống của chính Ngài.
  • Và sau cùng Ngài ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói : « Ephata, nghĩa là hãy mở ra ! » Tất cả những gì Ngài vừa làm cho anh, chính là để anh đón nhận Lời tái tạo « Ephata » của Ngài.
Khả năng nghe và nói tượng trưng cho khả năng tương quan. Thế mà con người không chỉ sống bằng cơm bánh và những phương tiện khác, nhưng còn bằng tương quan nữa, và trong sự sống mới, sự sống phục sinh, chúng ta sẽ chỉ sống bằng tương quan mà thôi, đó là tương quan tình yêu (x. 1Cor 13).
Phép lạ này của Đức Giê-su mời gọi chúng ta nhận ra rằng, mỗi ngày, bằng chính Ngôi vị của Ngài, nghĩa là bằng Lời và Mình Máu của Ngài, Đức Giê-su vẫn chữa lành một cách rất công phu đôi tai và miệng lưỡi của chúng ta, để chúng ta thực sự biết nghe và biết nói với Chúa và với nhau, để đi vào tương quan tình yêu với Chúa và với nhau
[1], để chúng ta biết đón nhận sự sống và lòng bao dung của Chúa (khả năng nghe) và khát mong đáp trả với lòng tri ân (khả năng nói). Bởi vì chúng ta thường « điếc » với ân huệ và vì thế, « câm » với lời đáp.

2. Tái tạo từ sự chết
Chỉ có một mình thánh Mác-cô kể lại phép lạ chữa bệnh điếc gắn liền với câm và kể lại những cử chỉ lạ lùng như thế của Đức Giê-su. Chắc chắn chúng ta chẳng bao giờ hiểu hết được những cử chỉ kì lạ này của Người.
Dường như Người đã tái tạo anh, theo cùng một cách thức Thiên Chúa đã tạo dựng con người, được kể lại trong sách Sáng Thế :
  • Theo trình thuật thứ nhất, Thiên Chúa phán: « Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta » (St 1, 26). Thiên Chúa sáng tạo con người vừa bằng lời nói và vừa bằng đôi tay và Người không sáng tạo một mình. Vì thế, chúng ta có thể nói, con người là « sáng tạo điểm ».
  • Theo trình thuật thứ hai : « ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật » (St 2, 7). Thân thể con người thật kỳ diệu, là đỉnh cao của thế giới tạo vật, nhưng một ngày kia, không thể né tránh được, thân thể sẽ tan biến thành đất, thành tro. Nhưng con người có hơi thở của Thiên Chúa, vì thế có niềm hi vọng được tái tạo dựng cho sự sống mạnh hơn sự chết.
Và hành động tái tạo này của Đức Giê-su loan báo ơn tái tạo Ngài sẽ ban cho chúng ta khi mà đôi tai của chúng ta bị đóng lại và miệng lưỡi của chúng ta bị bị cột lại bởi sự chết.

3. « Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp… »
Cuối cùng, chúng ta không thể không được đánh động bởi sự tương phản gần như tuyệt đối :
  • Giữa đôi tai bị điếc và đôi tai biết lắng nghe.
  • Giữa môi miệng câm nín và môi miệng nói lên lời.
  • Và biến cố này trở thành tâm điểm của sự loan truyền tự phát về Đức Giê-su, xuất phát từ con tim kinh ngạc và thán phục.
Ước gì mỗi người chúng ta cũng được Chúa tái tạo, mở tai, cởi lưỡi, để trở thành lời loan báo sống động về Đức Ki-tô, và đồng thời trở thành một « biến cố » cho người ta thán phục Đức Ki-tô và đồn thổi cho nhau về Ngài, đến độ không gì ngăn cản được :
Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả:
ông làm cho kẻ điếc nghe được,
và kẻ câm nói được. 
(c. 37)

 
 
[1] Cầu nguyện theo phương pháp Linh Thao giúp chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa và biết tâm sự với Chúa như một ngôi vị sống động. Như thế, Linh Thao là một phương tiện Chúa có thể dùng để mở tai và cởi lưỡi cho chúng ta, qua đó làm cho tâm hồn chúng ta “bừng cháy” lửa yêu mến Người, với lòng biết ơn. Và để cho ơn chữa lành xẩy ra, Chúa vất vả biết bao, và chúng ta cũng vất vả nữa, khi nỗ lực “thao luyện thiêng liêng”!